9.
Không biết đã qua bao lâu, Giang Hạo đột nhiên lên tiếng.
“Đây chẳng phải quần áo của Chu Nghị và Khương Hân sao?”
Lời này vừa dứt, mọi người liền nhìn nhau bằng ánh mắt đầy hóng chuyện.
Sắc mặt mẹ chồng tái đi trông thấy, còn dì Hương và dì Trân thì mắt mở to hết cỡ, liều mạng chen về phía La Lệ.
“Không thể nào chứ? Quần áo của bọn họ sao lại ở đây được?”
“Đúng đó, có phải các cô nhìn nhầm không, cho chúng tôi xem thử nào.”
Vừa nói, hai người họ đã giật lấy quần áo từ tay La Lệ, lật qua lật lại, quần short của Chu Nghị và đồ lót của Khương Hân lập tức rơi vãi đầy đất.
Mẹ chồng che mắt, không dám nhìn nữa.
Những người khác đều trừng to mắt, toàn bộ sững sờ tại chỗ.
Tôi giả vờ đau lòng, mặt đầy vẻ không thể tin, liên tục lắc đầu.
“Không thể nào, không thể nào, chắc là quần áo của người khác, chỉ trùng hợp là giống của họ thôi.”
“Nếu không thì sao quần áo của chồng con và bạn thân lại trộn lẫn với nhau ở đây được chứ.”
Đám bình luận một mảnh than khóc.
[Trời ơi, bị phát hiện luôn rồi, ngượng chec tôi mất.]
[Mấy bộ đồ đó rõ ràng là của nam nữ chính, chuyện này không thể làm giả được.]
[Không sao không sao, bạn thân nữ chính tới rồi, còn cứu được!]
Tôi ngẩng mắt nhìn lên, quả nhiên là Vương Oanh đã tới.
“Mọi người vây quanh ở đây làm gì vậy?”
Khi cô ta liếc thấy đống quần áo trên mặt đất, trên mặt liền lóe lên một tia hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại.
“À, mấy bộ đồ này là của bọn Chu Nghị, họ mang theo một bộ mới, bộ này thay ra thì nói là không cần nữa, lúc nãy tôi bận quá nên quên không xử lý.”
Cái lý do gượng gạo này, có nói ra thì trong số những người có mặt cũng không ai tin.
Thế nhưng mẹ chồng lại lập tức đứng ra ủng hộ.
“Đúng vậy, chiều nay Chu Nghị thật sự có đi mua quần áo cùng Khương Hân, chúng nó còn đi cùng tôi, tiền là do tôi trả.”
“Không ngờ hôm nay đã nôn nóng mặc luôn rồi.”
Tôi giả vờ ngơ ngác hỏi:
“Ơ— mẹ, mẹ nói thật sao?
“Nhưng chiều nay hai người họ ở cùng con mà.”
Mẹ chồng tức giận đánh tôi một cái, giọng trầm xuống ra lệnh.
“Tôi nói là ở cùng tôi thì là ở cùng tôi, cô lắm mồm cái gì!”
“Cô mau giải thích rõ ràng cho họ, nếu không đợi Chu Nghị về tôi sẽ bảo nó ly hôn với cô!”
10.
Tôi còn chưa kịp trả lời, đám bình luận đã sốt ruột đến phát điên.
[Mẹ kiếp, bọn họ còn đang cãi xem quần áo từ đâu ra, không biết nam chính nữ chính đã ngất xỉu rồi sao!]
[Tôi thấy hai người gần như không còn thở nữa, phóng to nhìn kỹ mới phát hiện tim vẫn còn đập yếu ớt, bây giờ mà lôi ra chắc vẫn còn cứu được.]
[Cứu được thì cũng miễn cưỡng lắm rồi, không biết đám người kia đang làm cái quái gì, não của bạn thân nữ chính có vấn đề à, cô ta quên mất nam nữ chính còn đang ở trong kho lạnh sao?]
[Hôm nay cũng không biết là ngày gì nữa, việc làm ăn trong quán của cô ta đặc biệt tốt, khách hàng cứ liên tục gọi thêm món, đơn trên nền tảng cũng tới tấp, tôi thấy cô ta đã loạn như ruồi mất đầu rồi.]
[Chẳng lẽ nam nữ chính của chúng ta cứ thế mà chec sao? Đừng mà, tôi mới vừa ship couple được có chút chút thôi đó.]
[Yên tâm đi, đã là nam nữ chính thì nhất định sẽ có hào quang nhân vật chính, không chec được đâu.]
[Chủ yếu là mẹ nam chính đang liều mạng giúp họ thoát tội, cứ kéo dài thế này thì bao giờ mới phát hiện họ còn ở trong kho lạnh đây!]
Tuyệt vời quá, hai đứa kia đã ngất rồi sao?
Vậy thì thật là tốt quá, xem ra cũng sắp đến lúc tôi phải ra tay rồi.
Chỉ cần tôi kéo dài thêm nửa tiếng nữa, họ chắc chắn chec cứng luôn.
Nghĩ đến đây, tôi nhìn về phía mẹ chồng, vội vàng nặn ra một giọt nước mắt.
“Mẹ, chứng cứ đã rõ ràng như vậy rồi, mẹ còn muốn con nói dối thay Chu Nghị và Khương Hân để phủi sạch quan hệ sao?”
“Xin mẹ hãy nghĩ lại đi, người bị tổn thương bây giờ là con mà!”
“Một người là bạn thân nhất của con, một người là chồng con, họ lăn lộn với nhau, người đau khổ nhất chẳng phải là con sao?”
“Vì sao con còn phải đứng ra giải thích thay họ? Bây giờ con chỉ muốn lôi họ ra đánh một trận rồi ly hôn thôi!”
“Rõ ràng lúc nãy họ đã lén lút gian díu ở đây, nếu không thì sao lại cởi sạch quần áo vứt ở đây, nhà ai thay đồ mới lại thay cả bộ, còn hai người cùng thay một lúc?”
“Cái lý do gượng gạo này cũng chỉ có mẹ nghĩ ra thôi, nhưng bọn con không tin!”
Giang Hạo và La Lệ cùng những người khác cũng lần lượt lên tiếng.
“Dì à, chuyện này thật sự quá vô lý, bọn cháu vẫn thấy giữa họ có vấn đề.”
“Ngay từ lúc hai người họ cùng biến mất là bọn cháu đã nên đoán ra rồi.”
“Chỉ là không ngờ họ đói khát đến vậy, đến cả loại quán này cũng không nhịn được mà lăn lộn, nếu là quán bar hay KTV thì còn nói được.”
Dì Hương và dì Trân cũng tranh thủ thêm dầu vào lửa.
“Thúy Phân à, bọn họ nói không sai đâu, lần này e là Chu Nghị đã làm chuyện có lỗi với Thẩm Y rồi, chị đừng che giấu cho con trai mình nữa.”
“Chuyện rõ ràng thế này còn cần chứng cứ gì nữa, mắt mọi người đều sáng như tuyết, bây giờ chuyện nên làm là mau tìm Chu Nghị và Khương Hân ra hỏi cho rõ mới đúng.”
11.
Họ vừa dứt lời, tôi lập tức lao tới trước mặt Vương Oanh, vừa khóc vừa cầu xin.
“Bà chủ, cô thân với Khương Hân như vậy, chắc cô biết họ đang ở đâu đúng không?
“Có phải họ vẫn còn ở trong quán của cô không?
“Lúc nãy cô cứ ngăn không cho tôi gọi thêm món, còn muốn đuổi chúng tôi đi, có phải chính là để che giấu cho bọn họ không?”
Vương Oanh bị tôi liên tiếp chất vấn, cả người ngơ ngác tại chỗ.
Cô ta chỉ biết liên tục giải thích.
“Tôi không có, tôi không biết họ ở đâu, thật sự mà!”
Đến lúc này rồi mà vẫn không chịu thừa nhận, hay thật đấy.
Bề ngoài tôi vừa khóc vừa tức giận, nhưng trong lòng lại dâng lên một tia vui mừng.
Cứ kéo dài như vậy đi!
Tôi tiếp tục khóc lóc cầu xin Vương Oanh.
“Bà chủ, cô đừng che giấu cho họ nữa, chuyện đến mức này rồi, tôi nhất định sẽ ly hôn, cô có che giấu cũng chẳng còn ý nghĩa gì.”
“Cô cứ để họ ra đi, bây giờ là mùa đông mà, họ không mặc quần áo sẽ lạnh lắm! Tôi xin cô đó.”
Ngay cả đám bình luận cũng bị tôi lừa gạt.
[Kho lạnh cách âm quá tốt, nếu nam chính bọn họ nghe được nữ phụ nói vậy, chắc chắn sẽ cầu cứu rồi.]
[Cầu cái gì, bọn họ nằm thẳng đơ rồi, còn sống hay không cũng chưa biết.]
[Nữ phụ nhìn cũng không tệ, tôi đột nhiên lại thích nữ phụ hơn rồi.]
[Dù biết mình bị hai người thân nhất phản bội mà vẫn thấy lo cho sức khỏe của họ, thật sự không dễ dàng gì, tiếc là đã muộn rồi ~]
Vương Oanh bị tôi cầu xin đến dao động, đang định nói ra chỗ chồng tôi và Khương Hân đang trốn thì lại bị mẹ chồng tôi kéo mạnh sang một bên, sau đó bà ta quay người tát tôi một cái.
“Đủ rồi Thẩm Y! Đó là chồng cô, cô điên rồi sao?”
“Họ không ở cùng nhau, cô nghe rõ chưa? Bây giờ tôi ra lệnh cho cô lập tức về nhà, đến lúc đó tôi tự nhiên sẽ bảo Chu Nghị giải thích rõ ràng với cô.”
“Trước mặt bao nhiêu người như vậy, cô lại chẳng hề bảo vệ chồng mình chút nào, trên đời này tôi chưa từng thấy người vợ nào như cô!”
12.
Tôi che lại gương mặt đang rát bỏng, nhìn vào mắt bà ta như thể sắp phun ra lửa.
Nếu không phải vì có quá nhiều người ở đây, tôi đã sớm lao tới tát chec bà ta rồi.
Nhưng không sao, nếu bà ta muốn tự tay hại chec con trai mình, vậy thì tôi sẽ thành toàn cho bà ta.
Vì thế, tôi không tiếp tục dây dưa với Vương Oanh nữa, chỉ ngồi sang một bên âm thầm rơi lệ, cũng không rời đi.
Giang Hạo thấy tôi bị đánh, ngay cả La Lệ cũng không nhìn nổi.
Họ lần lượt chỉ trích bà mẹ chồng:
“Dì ơi, sao dì lại không phân biệt phải trái mà đánh người như vậy? Đây rõ ràng là quần áo của Chu Nghị và Khương Hân, cho dù dì có biện minh thế nào, chúng tôi cũng thấy giữa họ có vấn đề.”
“Đúng vậy, bây giờ dì còn đánh Thẩm Y, lại đổ hết mọi chuyện lên đầu cô ấy, thật sự khiến chúng tôi mở mang tầm mắt, càng thêm nghi ngờ con trai dì và Khương Hân có gian tình.”
“Hơn nữa, bọn họ chắc chắn vẫn còn ở trong nhà hàng, tin hay không thì tìm là biết.”
Giang Hạo vừa nói vừa cầm điện thoại gọi cho Chu Nghị, ngay giây sau, từ chiếc quần nằm dưới đất vang lên tiếng chuông điện thoại.
La Lệ lập tức nhặt quần của Chu Nghị lên tìm kiếm, quả nhiên tìm thấy điện thoại.
Mọi người hít vào một hơi lạnh.
Đó chính là điện thoại của Chu Nghị.
Lật tìm thêm một chút nữa, điện thoại của Khương Hân cũng bị tìm ra.
Rõ ràng đến mức này rồi, không ai là không hiểu điều đó có nghĩa gì.
Mẹ chồng tôi cuối cùng cũng nhận ra vấn đề, sắc mặt lập tức tái mét, bà ta nhìn Vương Oanh, đè thấp giọng chất vấn:
“Bà chủ, cô nói cho tôi biết, con trai tôi và Khương Hân có phải đang ở trong nhà hàng không?”
“Bây giờ lạnh thế này, quần áo đều ở đây rồi, vậy bọn chúng đang ở đâu? Nói mau!”
Vương Oanh thấy không thể chống đỡ được nữa, mặt trắng bệch, run rẩy chỉ về phía kho lạnh.
“Bên kia……”
“Họ nói không nghe thấy tiếng đập cửa thì không thể mở cửa kho, nên vừa rồi tôi chỉ có thể nghĩ cách đuổi mọi người đi, muốn để họ ra ngoài mặc quần áo rồi rời đi.”