5.
Mẹ chồng và hai bà bạn thân lạnh mặt ngồi xuống, bạn tôi rất tự giác nhường chỗ cho họ.
Giang Hạo là người giỏi khuấy động không khí nhất, vội rót rượu cho cả ba người, mặt cười hì hì.
“Dì à, Chu Nghị đi cùng bọn cháu tới đây mà, đừng nói Thẩm Y như vậy, với lại bọn cháu đi ăn cũng là mời qua mời lại thôi, không có chuyện ai ăn của ai mà thiệt đâu ạ.”
Sắc mặt mẹ chồng lúc này mới dịu đi đôi chút, nhưng khi nhìn qua mặt bàn lại lập tức khó coi.
“Sao toàn là đồ thừa thế này? Gọi bọn tôi đến để ăn đồ thừa à?”
Dì Hương cũng khịt mũi.
“Trong chúng tôi đói đến mức phải tranh ăn đồ thừa sao?”
Tôi vội vàng giải thích:
“Con đã gọi thêm rất nhiều món rồi, lát nữa sẽ lên ngay.”
“Nếu các dì có món nào thích thì cứ đi gọi thêm, tối nay con sẽ tự móc tiền túi trả hết~”
Dì Trân nghe vậy lập tức đặt túi xuống, đi thẳng tới tủ đông gọi món.
Mẹ chồng và dì Hương nhìn nhau một cái, rồi cũng lặng lẽ đứng dậy đi theo.
Vương Oanh cầm thực đơn, vẻ mặt như mất hết hy vọng sống, cầm bút ghi chép mà nước mắt sắp rơi.
Lần này, kẻ sắp khóc còn có cả đám bình luận.
[Làm sao đây, bạn thân nữ chính cũng hết chiêu rồi…… sắp khóc rồi .jpg]
[Nữ chính đã không thở nổi nữa, nam chính đang truyền hơi cho cô ấy, dùng sức ôm chặt, nhưng bản thân anh ta cũng run không ngừng, lông mi toàn băng, cảm giác không cầm cự được lâu đâu.]
[Nếu là tôi thì bất kể thế nào cũng phải ra ngoài trước đã, mất mặt thì mất mặt vậy.]
[Nhưng nam chính đã dặn bạn thân nữ chính rồi, anh ta nói nếu họ không đập cửa thì tuyệt đối không được mở ra, bạn thân vẫn chưa nhận được ám hiệu nên cũng không dám mở cửa.]
[Vấn đề là bây giờ họ đứng cũng không đứng dậy nổi, còn đập cửa kiểu gì được?]
[Thật sự là lúc đó thà trốn trong bếp sau cũng không nên vào kho lạnh, giờ thì không ra được nữa rồi!]
[Ngốc à, bếp sau đông người như vậy, lúc đó họ không mặc đồ thì ai mà dám vào? Nói gì thì nói, ở trong nhà vệ sinh còn an toàn hơn kho lạnh.]
[Người bên trên quên rồi à, cái nhà vệ sinh đó là dùng chung cho nam nữ, nữ phụ đã từng đi gõ cửa rồi, dù nữ phụ không đến thì người khác cũng sẽ đến, rốt cuộc vẫn dễ bị lộ thôi.]
[Chec rồi, nói đến chuyện này mới nhớ, quần áo của họ còn để trong nguyên nhà vệ sinh kìa!]
Tôi: “???”
Vãi thật, kích thích thế sao?
Vậy thì tôi phải tìm cơ hội đi xem nhà vệ sinh một chuyến mới được.
6.
Rất nhanh, các món gọi thêm đã lần lượt được mang lên.
Mọi người ăn uống rất sảng khoái, nâng ly cụng chén, chớp mắt đã trôi qua nửa tiếng.
Mẹ chồng và hai bà bạn chỉ mải mê ăn uống, đến lúc này mới đột nhiên nhớ ra con trai mình.
Bà ta nhìn sang tôi:
“Chúng ta ăn nửa tiếng rồi, con trai tôi đâu?”
Tôi cắn một miếng thịt dê, hai tay dang ra.
“Con không biết, anh ấy không nói.”
Những người khác cũng lần lượt ngẩng đầu, bày ra vẻ mặt khó hiểu.
“Bọn cháu cũng không biết, anh ấy chẳng nói gì đã đi ra ngoài rồi.
“Ơ, không đúng, Khương Hân sao cũng không thấy đâu vậy?”
Tôi thở dài một hơi thật sâu.
Không ngờ ở đây toàn là tín đồ ăn uống, đến bây giờ mới phát hiện người biến mất cùng lúc còn có cả Khương Hân.
Tôi giả vờ mờ mịt.
“Đúng vậy, sao cũng không thấy cô ấy đâu nữa.”
“Không lẽ họ cùng nhau về công ty rồi?”
Mẹ chồng cầm điện thoại gọi cho Chu Nghị, chỉ có tiếng chuông reo mà không ai bắt máy.
Bà ta thở phào nhẹ nhõm.
“Có lẽ con trai tôi đang bận nên không tiện nghe, chỉ cần không tắt máy là được.”
Đúng vậy, chỉ cần không tắt máy thì có nghĩa là chưa xảy ra chuyện, ví dụ như tai nạn xe cộ.
Nhưng bà ta không biết, có những sự cố còn chí mạng hơn cả tai nạn.
Ví dụ như lúc này, đứa con trai bà ta yêu quý nhất đang tr//ầ/n tr/u//ồ//n/g ôm chặt cô gái bà ta thích nhất, sắp chec cóng đến nơi rồi.
Đột nhiên, bà ta ngẩng đầu nhìn tôi, vô cùng bất mãn.
“Tôi nói này Thẩm Y, cô rốt cuộc là sao vậy, chồng mình không thấy đâu mà cũng không sốt ruột, còn ngồi đây ăn ăn uống uống.”
“Nếu đổi lại là Khương Hân, con bé chắc chắn sẽ không cu xử như vậy.”
“Chu Nghị chưa ăn cơm là con bé đã lo lắng, sẽ lập tức về nhà hầm canh mang tới.”
“Con trai tôi ốm đau cũng là Khương Hân đi mua thuốc, tăng ca thức đêm cũng là con bé ở bên.”
“Còn cô thì sao? Chỉ biết lo bản thân ăn uống vui chơi, chưa từng thấy cô mang cơm cho Chu Nghị, quan tâm đến chồng cô!”
“Như bây giờ đây này, con trai tôi đi đâu mà cô cũng không biết!”
“Nếu con dâu của tôi là Khương Hân thì tốt biết mấy, năng lực làm việc mạnh, lại đối xử tốt với con trai tôi, trong nhà ngoài nhà đều giúp được việc.”
7.
Tôi ngây người, nhìn bà ta mà đầu óc trống rỗng.
Bà ta ngồi trước mặt bao nhiêu người, không chút nể nang mà nâng Khương Hân lên rồi dìm tôi xuống mắng mỏ, hoàn toàn không quan tâm tôi có cần thể diện hay không.
Sắc mặt tôi lập tức lạnh hẳn.
“Mẹ, mẹ thật sự nghĩ như vậy sao?
“Đâu phải mẹ chưa từng thấy con đưa cơm cho Chu Nghị.”
“Con cùng Chu Nghị đi bệnh viện mẹ cũng biết rõ. Khi nào thì con chỉ biết ăn uống vui chơi?”
“Con chạy ngược chạy xuôi bên ngoài, liều mạng làm ăn, mang về cho công ty hết đơn hàng này đến đơn hàng khác, đến mức ngay cả chuyện bạn thân mình leo lên giường chồng mình lúc nào cũng không hay biết.”
“Con thật sự phải cảm ơn mẹ đấy, nếu mẹ không nói, con còn không biết họ đã phát triển đến mức này rồi.
“Thậm chí còn được mẹ ngầm thừa nhận nữa.”
Mẹ chồng thấy cả bàn đều đang nhìn bà ta, ánh mắt hóng chuyện vô cùng phấn khích, sắc mặt bà ta liền tái đi, lập tức ý thức được mình vừa mới nói gì.
Bà ta vội vàng muốn biện giải:
“Không phải, không phải ý đó, ý của mẹ là so với Khương Hân thì con còn kém xa, giữa hai đứa nó căn bản không bẩn thỉu như con nghĩ!”
“Khương Hân nó luôn kính trọng mẹ, sao dám phá hoại hôn nhân của con trai mẹ, làm con trai mẹ bị người ta cười chê chứ!”
Nhưng bà ta càng nói càng lộ, mọi người đều cố gắng nhịn cười.
Còn tôi chỉ lạnh lùng nhìn bà ta.
Thật ra tôi cũng cố tình cãi nhau với bà ta, vừa hay có thể kéo dài thời gian.
Cho nên dù bà ta có tiếp tục bôi nhọ tôi, tôi vẫn sẽ tiếp tục cãi.
Đám bình luận đã nổ tung.
[Bà già này phát điên cái gì vậy? Có ai lại nói con dâu mình như thế trước mặt người ngoài không, tôi còn thấy hơi thương nữ phụ rồi.]
[Đúng vậy, còn vui vẻ khi con trai mình kết hôn rồi còn qua lại thân mật với người phụ nữ khác, đúng là đầu óc có vấn đề.]
[Bà ta đang đẩy nữ chính lên giàn hoả thiêu đó, cạn lời thật sự.]
[Bà già còn đang bận cãi nhau, nữ chính đã gần như không động đậy nữa rồi, nam chính cũng bắt đầu ý thức mơ hồ, nếu không ra ngoài nữa thật sự sẽ chec mất.]
Ừm?
Thật sự sắp chec rồi sao?
Vậy nghĩa là vẫn chưa chec.
Nghĩ đến đây, tôi lại xả cho mẹ chồng một tràng.
“Mẹ, bây giờ mẹ có giải thích cũng vô ích thôi.”
“Dù Khương Hân là bạn thân của con, cũng là người do con đích thân đưa vào công ty, nhưng nếu cô ta thật sự đối xử với Chu Nghị như vậy thì đã vượt giới hạn rồi!”
“Mẹ đừng biện hộ cho bọn họ nữa, nếu mẹ thích cô ta làm con dâu, đợi họ về, con sẽ đề nghị ly hôn với Chu Nghị, nhường vị trí này cho cô ta!”
8.
Lúc này, một người bạn tên La Lệ đột nhiên dè dặt lên tiếng.
“Ờm, mọi người nói hai người họ cùng lúc không thấy đâu, có khi nào là đi……”
Cô ấy vừa dứt lời, những người khác lập tức hiểu ra.
“Đi thuê phòng à?”
“Không thể nào, gan to vậy sao?”
“Chúng ta còn đang ngồi đây ăn mà họ dám lén chạy ra ngoài thuê phòng? Như vậy là quá bất công với Thẩm Y rồi!”
“Đúng thế, ghê tởm thật, tôi chưa từng thấy chuyện như vậy.”
“Tôi từng xem tin tức, có người đàn ông dẫn bạn gái đi ăn đồ nướng, chỉ tranh thủ lúc ra mua thuốc lá mà cũng làm chuyện này chuyện kia rồi, trên đời này vốn chẳng có chuyện gì không thể xảy ra cả ~”
Những lời xì xào này, ba người bên mẹ chồng đều nghe thấy hết.
Nhưng người tức giận chỉ có mẹ chồng, còn dì Hương và dì Trân thì lại vô cớ trở nên phấn khích.
Dù sao bình thường mẹ chồng tôi cũng hay khoe khoang trước mặt họ rằng Chu Nghị giỏi giang, xuất sắc thế nào, nếu Chu Nghị bị bẽ mặt thì với họ lại là chuyện sảng khoái biết bao.
Dì Hương giả vờ tức giận quở trách:
“Mấy người đừng nói bậy, thằng bé Chu Nghị là do chúng tôi nhìn mà lớn lên. Nó làm người đứng đắn, phẩm hạnh đoan chính, không thể tùy tiện dính dáng đến chuyện vụng trộm nam nữ đâu.”
Dì Trân cũng chớp mắt cười nói:
“Đúng vậy, đợi hai người họ về rồi mọi người nhìn là biết, đảm bảo không phải cùng nhau về đâu!”
Những lời xì xào dần biến mất.
Không khí lập tức rơi vào trạng thái im lặng chec chóc.
La Lệ nhân cơ hội đứng dậy phá vỡ sự bế tắc.
“Tôi đi nhà vệ sinh một chút.”
Đám bình luận hoảng hốt.
[A a a, chec rồi, có người đi nhà vệ sinh, xong đời, quần áo của nam nữ chính còn ở trong đó!]
[Đúng đúng, lần này tiêu thật rồi, sắp bị phát hiện rồi.]
[Bà chủ đâu rồi, sao không giúp họ giấu quần áo đi!]
[Giấu cái gì, không thấy bà ta đã bận đến choáng đầu hoa mắt sao, cô ấy quên sạch chuyện nam nữ chính còn ở trong kho lạnh rồi à?]
Tôi nhếch khóe môi cười lạnh, nhìn bóng dáng bạn mình biến mất sau cánh cửa nhà vệ sinh.
Bên trong có ba buồng, không biết cô ấy có nhìn thấy hay không.
Tôi âm thầm đếm số trong lòng.
Vài giây sau, từ nhà vệ sinh đột nhiên vang lên một tiếng hét chói tai.
Là giọng của La Lệ.
Giang Hạo và những người khác vội vàng đứng dậy lao về phía nhà vệ sinh.
“Có chuyện gì vậy! Có chuyện gì vậy!”
Tôi và ba người bên mẹ chồng cũng tò mò theo sát phía sau.
Chỉ thấy La Lệ đứng ngay cửa nhà vệ sinh, tay cầm quần áo của Chu Nghị và Khương Hân, gương mặt đầy khó hiểu.
Những người khác đều sững sờ tại chỗ.