Đang ăn uống ngon lành, chồng tôi và cô bạn thân bỗng dưng biến mất.
Tôi tìm một vòng không thấy, trước mắt đột nhiên xuất hiện hàng loạt những dòng bình luận:
[Trời ơi, may mà nam chính nhanh tay bế nữ chính chạy từ nhà vệ sinh vào kho lạnh trốn rồi, không thì bị nữ phụ bắt quả tang là tiêu đời!]
[Nhưng họ chưa kịp mặc quần áo mà, trốn trong đó cũng không được lâu đâu, sẽ bị đông chec mất!]
Tôi đứng hình tại chỗ.
Vậy là, vừa rồi chồng tôi đã bế bạn thân tôi vào kho lạnh, còn tôi lại là nữ phụ?
Tôi nhấc chân định đi về phía cửa kho lạnh thì bị bà chủ quán chặn lại:
“Đây là kho lạnh để chứa thực phẩm của quán chúng tôi, xin quý khách vui lòng dừng bước!”
Đám bình luận cũng được một phen hú vía:
[Hú hồn, may mà bạn thân nữ chính chặn được nữ phụ, không thì lộ mất rồi.]
[Không sao không sao, chỉ cần nữ phụ đi rồi là họ ra ngoài được ngay!]
Hai chữ “đông chec” đột nhiên lóe lên trong đầu tôi, tôi lập tức thay đổi chiến thuật.
“Tôi muốn đổi bàn, ngồi luôn chỗ này.”
Lần này, cả bà chủ và đám bình luận đều chec đứng.
1.
“Cái gì? Ngồi ngay chỗ này á?”
[ĐM, nữ phụ đang làm cái quái gì vậy? Ngồi ở đại sảnh ăn thì nam nữ chính làm sao ra ngoài được!]
Tôi dời ánh mắt khỏi đám bình luận, ép xuống nụ cười lạnh nơi khóe môi.
Ngạc nhiên đến thế sao?
Vậy thì tôi càng phải ăn cho đàng hoàng, ăn thật chậm, nếu không thì quá có lỗi với hai người đang ôm nhau sưởi ấm trong kho lạnh kia.
Bà chủ tên là Vương Oanh, vì tôi đã đến đây mấy lần nên cũng coi như quen biết.
Nhưng tôi không ngờ cô ta lại quen biết với Khương Hân, thậm chí cả hai còn là bạn thân!
Giờ đây, vì bao che cho Khương Hân và Chu Nghị, cô ta thản nhiên đứng chắn ngay cửa kho lạnh không cho tôi lại gần.
Tôi lạnh mặt hỏi cô ta:
“Sao, không được à bà chủ?”
“Trong phòng riêng hơi ngột ngạt, tôi muốn ra đại sảnh ngồi cho thoáng, tiện thể gọi thêm một phần cá nướng và vài món khác.”
“Lúc nãy ở trong phòng riêng còn chẳng dám ăn cho thoải mái, ngồi đây mới ăn đã miệng được chứ.”
“Ngoài cá nướng ra, tôi còn muốn hai két bia, gà xào cay, 100 xiên thịt dê nướng, 20 đùi gà nướng, 50 con hàu nướng……”
Vương Oanh ngơ ra một giây, nghe tôi gọi nhiều món như vậy liền theo phản xạ cầm thực đơn lên ghi lại.
Nhân lúc cô ta đang ghi, tôi nhanh tay gọi điện cho mấy người bạn trong phòng riêng.
“Mọi người ra hết đây đi, chúng ta đổi sang bàn lớn hơn, tôi gọi thêm rất nhiều đồ ăn với rượu rồi!”
“Nhớ mang giúp tôi túi xách với áo khoác ra nhé.”
Bên kia điện thoại, đám bạn tôi lập tức ồn ào hò reo.
“Vãi, sao tự nhiên gọi thêm nhiều món thế, khí thế này là không say không về rồi!”
“Đúng đó, tôi còn tưởng ăn xong là về, ai ngờ Thẩm Y ra ngoài một chuyến lại gọi thêm món, vậy thì không ăn cho đã là có lỗi với cô ấy rồi.”
“Đi đi đi, ra nhanh lên.”
2.
Đợi bạn bè ra ngồi xuống, tôi liền cười ha hả.
“Ăn đi, tối nay không ăn cho đã thì không ai được về nhà!”
Vương Oanh trợn tròn mắt.
Cầm thực đơn đứng đó không biết nên đuổi chúng tôi đi hay đi dặn bếp lên món tiếp.
Cô ta lo lắng liếc về phía kho lạnh, do dự mấy giây rồi vẫn lên tiếng đuổi khách.
“Tôi vừa mới nhớ ra, mấy món này bên tôi hết nguyên liệu rồi, không làm được đâu, hay là mọi người đi quán khác trước nhé.”
Đám bình luận bấy giờ cũng phản ứng lại, bắt đầu điên cuồng tung hô Vương Oanh:
[Đúng là bạn thân nữ chính có khác, vì cứu nữ chính mà tiền cũng không thèm kiếm.]
[Tính sơ qua thì đơn này cũng phải hơn một nghìn tệ, tình bạn đúng là nghĩa khí!]
[Con mụ nữ phụ này độc ác thật, định để nam nữ chính chec rét trong đó à, hừ, mơ đi nhé!]
[Nếu nữ phụ và đám người kia còn không đi thì đúng là nguy hiểm thật, nhiệt độ trong kho lạnh đó là âm 5 độ, hai người lại không mặc đồ, căn bản không chịu nổi một tiếng đâu.]
[Hu hu hu, vậy phải làm sao bây giờ, muốn lao vào đuổi bọn họ đi quá!]
Vương Oanh sao lại không muốn chứ.
Cô ta bây giờ chỉ mong chúng tôi biến đi ngay lập tức.
Nhưng vấn đề là, chúng tôi đã bê hết mấy món ăn còn chưa ăn xong lúc nãy ra ngoài.
Đám bạn tôi đang ăn dở liền bật lại ngay:
“Bà chủ, cô làm vậy không đúng rồi đấy? Đồ ăn của bọn tôi còn chưa ăn xong mà đã đuổi người à?”
“Vả lại chúng tôi gọi thêm món chứ có ăn quỵt đâu, mở cửa kinh doanh mà lại đuổi khách là sao?”
Sắc mặt Vương Oanh thoáng hiện một tia hoảng loạn.
“Mọi người đừng hiểu lầm, tôi không có ý đuổi khách, chỉ là mấy món đó thật sự hết nguyên liệu thôi.”
Tôi đứng dậy, nhìn về phía tủ đông phía sau cô ta, bên trong đang xếp ngay ngắn từng khay nguyên liệu, trông đầy đủ vô cùng.
“Bà chủ này, mấy món chúng tôi gọi rõ ràng đều có trong tủ đông kia, sao lại nói là hết rồi chứ?”
“Cô mau lên món cho chúng tôi đi, tôi còn gọi thêm người đến ăn nữa, chắc chắn sẽ còn gọi thêm đồ đấy.”
Vương Oanh đứng hình toàn tập.
“Cái gì, còn có người đến nữa sao?”
3.
Tôi giơ điện thoại lên, vui vẻ mỉm cười.
“Đúng vậy, tôi đã gọi mẹ chồng tôi và mấy bà bạn của bà ấy đến rồi.”
“Họ rất thích ăn đồ nhà cô, lại toàn cao thủ buôn chuyện, tiếp đãi tốt thì đảm bảo quán chị được quảng cáo miễn phí luôn.”
Vương Oanh trực tiếp hóa đá.
Kẻ cùng hóa đá còn có cả đám bình luận:
[ĐM, nữ phụ định làm cái quái gì vậy! Sao lại còn gọi mẹ nam chính đến nữa? Phen này chec chắc rồi!]
[Dù mẹ nam chính khá thích nữ chính, nhưng để bà ấy thấy cảnh con trai ngoại tình, lại còn mất mặt trước bạn bè thì sao mà đồng ý cho họ bên nhau được nữa?]
[Đúng thế, bà ấy còn vừa khen nữ chính tốt hơn nữ phụ gấp vạn lần, giờ mà bị phát hiện thì hình tượng sụp đổ hết!]
[Mọi người còn lo chuyện đó à, nữ phụ mà không đi thì nam nữ chính chec cóng mất! Không thấy họ đang run cầm cập, mặt mày đóng băng hết rồi kìa?]
[Khổ thân quá, phải làm sao bây giờ? Sốt ruột chec mất!]
[Đừng lo, bạn thân nữ chính chắc chắn sẽ có cách giải quyết.]
Tôi cười lạnh trong lòng.
Thật sao? Vương Oanh giải quyết được à?
Vậy thì tôi cứ đợi xem cô ta định giải quyết thế nào!
Vương Oánh cuối cùng cũng hoàn hồn, thấy cái cớ hết nguyên liệu không dùng được nữa, đành lôi cái cớ khác ra:
“Bếp vừa báo với tôi là hết gas rồi, không nổi lửa được, nếu mọi người còn muốn ăn thì mời sang quán khác nhé.”
Tôi giả vờ nổi giận, xông thẳng vào bếp thì thấy đầu bếp vẫn đang làm việc bù đầu, lửa đỏ rực trời.
Đúng lúc này, loa thông báo trong quán đột nhiên vang lên.
[Bạn có đơn hàng mới từ Meituan!]
Tôi cười lạnh.
4.
“Bà chủ, hôm nay cô thật sự rất kỳ lạ, vì sao cứ liều mạng đuổi bọn tôi đi mãi thế?”
“Có phải đang che giấu bí mật gì không thể cho người khác biết không?”
“Rõ ràng bếp sau vẫn đang bận rộn, bên cạnh còn có cả bình gas dự phòng, quán của cô cũng thuộc dạng quán lớn rồi, không thể nào tự nhiên hết lửa được.”
“Nếu hôm nay cô không nói cho rõ ràng, chúng tôi sẽ không đi đâu cả, lúc nãy tôi đã quay video rồi, còn sẽ đăng lên mạng để mọi người phân xử cho công bằng!”
Vương Oanh tức đến mức suýt ngất, đám bình luận cũng toàn là biểu cảm phẫn nộ.
[Mẹ nó, tôi chỉ muốn xông vào tát chec con nữ phụ này thôi!]
[Sao cứ nhất quyết đối đầu với bạn thân nữ chính thế chứ, nữ chính lạnh đến mức không nói nổi rồi, nếu không có nam chính ôm chặt thì đã ngất từ lâu rồi.]
[Không sao, nếu bọn họ đại nạn không chec, trải nghiệm sinh tử nương tựa này chắc chắn sẽ giúp họ vượt qua mọi khó khăn, tu thành chính quả.]
Thật sao?
Tu thành chính quả?
Vậy thì xin lỗi, tôi thật sự không thể nhượng bộ nữa.
Bạn tôi cũng hùa theo ồn ào đòi khiếu nại, tố cáo hành vi của Vương Oanh, cô ta không còn cách nào khác, chỉ đành cầm thực đơn đi vào bếp.
Nhìn dáng vẻ miễn cưỡng của cô ta, trong lòng tôi dâng lên một trận hả hê.
Nhưng cùng lúc đó là nỗi đau và phẫn nộ.
Tôi tự nhận mình đối xử với Khương Hân không hề tệ bạc.
Cô ta không có việc làm, tôi giới thiệu cô ta vào công ty của Chu Nghị.
Cô ta không có chỗ ở, tôi để Chu Nghị thuê riêng cho cô ta một căn hộ nhỏ làm ký túc xá.
Bình thường có đồ ngon đồ hay gì cũng chưa từng bỏ sót cô ta.
Kết quả thì sao?
Cô ta lại báo đáp tôi như vậy đấy!
Nhưng một bàn tay không thể vỗ thành tiếng, xét cho cùng Chu Nghị cũng là đồ khốn nạn.
Con thỏ còn không ăn cỏ gần hang, hắn không những ăn mà còn dám làm ra chuyện kích thích như vậy ngay trước mặt cả đám bạn bè chúng tôi.
Đã kích thích như vậy rồi, thì kích thích cho tới bến đi!
Hôm nay tôi sẽ chặn cho đôi tra nam tiện nữ này chec dí ở bên trong, xem rốt cuộc họ có cái mạng để đi ra hay không!
“Thẩm Y, cô đúng là giỏi thật đấy, lại dám lén tiêu tiền của con trai tôi ra ngoài ăn uống, còn dẫn theo nhiều người như vậy!”
Một giọng nói đầy tức giận đột nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Quay đầu lại nhìn, hoá ra là mẹ chồng dẫn theo hai bà chị em của bà ta tới.
Cả ba đều nhuộm tóc vàng chói, trang điểm trắng bệch, tự cho mình là quý bà.
Nhưng thực tế trong giới thượng lưu, gia sản của nhà họ Chu miễn cưỡng chạm mốc trăm triệu cũng chỉ là hạng thường, hoàn toàn không đáng kể.
Vậy mà mẹ chồng vẫn luôn chê tôi không xứng với Chu Nghị, bởi vì nhà tôi thật sự chỉ thuộc dạng khá giả.
Bà ta luôn miệng nói tiền tôi tiêu là tiền của Chu Nghị, nếu đổi thành người phụ nữ khác làm vợ thì chắc chắn sẽ không như vậy.
Vừa rồi bà ta vốn không định đến, nhưng nghe tôi nói ăn tiệc lớn liền hớn hở chạy tới.
Ý của bà ta là phải ra sức ăn cho “thu hồi vốn” tiền của con trai.
Tôi mặc kệ cơn giận của bà ta, bày ra gương mặt tươi cười chào hỏi.
“Mẹ, dì Hương, dì Trân cũng đến rồi à, mọi người mau ngồi đi!”
“Hôm nay không chỉ có con và bạn bè đâu, Chu Nghị cũng đến mà, chỉ là anh có việc nên ra ngoài chút thôi.”