Biểu cảm của mọi người giống nhau như đúc, đều là kinh hoàng thất thố.
“Này, điện hạ, đừng làm thế được không?”
Thẩm Thiệu Vũ trực tiếp quỳ xuống trước mặt hắn.
“Hoàng hậu nương nương mà biết chúng ta dẫn ngươi tới nơi thế này, chẳng phải bà ấy sẽ lột da chúng ta sao!”
Khương Bạc Dã ngạo kiều: “Mặc kệ, tóm lại Nhiễm Nhiễm đi thì ta đi, nếu ngươi không cho bổn điện hạ đi, bổn điện hạ sẽ kể kế hoạch của các ngươi cho Tạ Thiếu Sư!”
Tạ Thiếu Sư là một thánh nhân hiền đức nổi danh, học trò y dạy dỗ có thể không ưu tú về thành tích, nhưng phẩm hạnh tuyệt đối không thể có vấn đề.
Thế là Thẩm Thiệu Vũ đành thỏa hiệp, mọi chuyện được quyết như vậy.
Ta quyết định, bước đầu tiên để Khương Bạc Dã từ bỏ hy vọng chính là dọn ra khỏi phòng hắn.
Lúc Khương Bạc Dã quay về, đúng lúc bắt gặp ta ôm chăn bông chuẩn bị quay về nơi ở cũ.
“Nhiễm Nhiễm, đệ làm gì vậy?”
Hắn dùng đôi mắt ướt át nhìn ta.
Giống như một chú chó hoang bị chủ bỏ rơi bên đường.
Tim ta như bị thứ gì đó vò nát, âm ỉ đau nhói từng hồi.
Nhưng để tránh thân phận bị bại lộ, ta vẫn cứng rắn nói:
“Trước đây là ta không giữ quy củ, huynh là Thái tử, ta không thể làm càn, từ hôm nay ta sẽ dọn về.”
Khương Bạc Dã nhìn chằm chằm ta, biểu cảm khá tủi thân, nhưng cuối cùng vẫn nhường đường.
Thẩm Thiệu Vũ trêu chọc ta: “Sức chiến đấu của Thái tử điện hạ không tốt ư? Bị ngươi ghét bỏ rồi à?”
Ta sốt ruột trải giường, hét lớn với hắn ta: “Đã bảo với ngươi chúng ta là bằng hữu trong sáng rồi mà!”
Thẩm Thiệu Vũ suýt bị ta quát điếc cả tai, hắn ta ngoáy ngoáy tai.
“Bằng hữu trong sáng thì bằng hữu trong sáng!”
“Trải được không? Có cần ta gọi Thái tử điện hạ đến giúp ngươi không?”
Ta lườm nguýt hắn ta một cái, tặng hắn ta một chữ: “Cút!”
Nhưng ta thật sự không biết trải giường.
Bốn góc chăn này dù trải thế nào cũng không phẳng phiu, loay hoay nửa ngày, khiến ta giận đến bốc hỏa.
Vừa định gọi Phúc Toàn vào, có người đã chen đến bên cạnh ta, nhận lấy chăn gấm từ tay ta, hai ba cái đã giúp ta trải phẳng phiu ngay ngắn.
Ta nghiêng người nhìn, quả nhiên là Khương Bạc Dã.
Không phải, hắn là Thái tử một nước, sao cái gì cũng biết?
Ban đêm, tiếng ngáy của Thẩm Thiệu Vũ như sấm rền, ba người kia nghiến răng thì nghiến răng, đánh rắm thì đánh rắm.
Ta bị giày vò đến trở mình trằn trọc không ngủ được.
Thêm vào đó, thiếu đi cái lò sưởi hình người là Khương Bạc Dã, tay chân ta lạnh cóng không biết đặt vào đâu.
Lúc này, một đôi tay to lớn vén chăn của ta lên, mạnh mẽ chen vào.
Ta ngửi thấy mùi hương cam đắng thanh khiết trên người hắn.
“Khương Bạc Dã?”
“Ừm, ngủ đi!”
Khương Bạc Dã ôm ta vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, từng chút từng chút nhẹ nhàng vuốt ve lưng ta.
Có hắn, quả nhiên ta lại có thể ngủ được.
Ta tự an ủi mình, đây là vì ta thể hàn sợ lạnh, tuyệt đối không phải vì ta quyến luyến thân thể hắn.
Khoảng thời gian tiếp theo, ta bắt đầu cố ý hay vô ý tránh né Khương Bạc Dã.
Quốc Tử Giám tổ chức thi đấu túc cầu, Khương Bạc Dã vừa định đến mời ta lập đội với hắn, ta đã lập tức quay đầu hỏi Thẩm Thiệu Vũ:
“Thẩm huynh, ta có thể cùng đội với huynh không?”
Thẩm Thiệu Vũ vẻ mặt chê bai: “Ngươi yếu như vậy…”
“Ta sẽ làm ghi chép bài giảng cho huynh một tháng!”
“Thành giao!”
Bước chân Khương Bạc Dã dừng lại tại chỗ, ánh mắt sâu thẳm nhìn ta.
Khi thi đấu, Khương Bạc Dã như phát điên, cứ một mực nhằm vào mỗi Thẩm Thiệu Vũ mà đá.
Không chỉ đá Thẩm Thiệu Vũ với tỉ số 14 - 0, mà quả bóng cuối cùng còn đập vào mặt Thẩm Thiệu Vũ.
Thẩm Thiệu Vũ ngã ngửa, mất mặt hết sức.
“A a a a, ta không sống nổi nữa!”
“Thái tử điện hạ, huynh đây là xem ta như người Hung Nô mà đối xử sao?”
“Ta đắc tội gì với huynh à? Có đáng để huynh trút giận lên ta không?”
Ta chột dạ, không chỉ làm ghi chép bài giảng cho Thẩm Thiệu Vũ một tháng, mà còn làm tay sai cho hắn ta một tháng.
Mãi mới đợi được đến cuối tháng, sau khi tan học, mọi người cùng nhau rủ rê đi tới “Hiểu Hoa Lâu”.
Ai ngờ ở cổng cung lại bị Vương Trình Chi chặn lại.
“Đứng lại, đi đâu vậy?”
Vương Trình Chi chính là chất nữ của Hoàng hậu nương nương, lông mày trầm xuống, rất có phong thái của cô mẫu nàng ta.
Mọi người sợ đến mức ngươi đẩy ta ta đẩy ngươi không dám lên tiếng.
Cuối cùng vẫn là Khương Bạc Dã đứng ra: “Đi Hiểu Hoa Lâu…”
Sắc mặt Vương Trình Chi biến đổi, khoác tay Khương Bạc Dã: “Cho ta đi cùng!”
Sự tương phản này thật quá lớn, khiến mọi người như hòa thượng sờ đầu không không thấy tóc.
“Ta mặc kệ, nếu các ngươi không dẫn ta đi, ta sẽ đi mách cô cô!”
Thế là sau khi mọi người bàn bạc thống nhất đã quyết định dẫn nàng ta đi.
Khi lên xe ngựa, Khương Bạc Dã theo thói quen vươn tay đỡ ta.
Ta vừa định đặt tay lên, Vương Trình Chi lại đi trước ta một bước.
Lên xe xong nàng ta quay đầu lại cười ngọt ngào: “Cảm ơn biểu ca!”
Ta ngẩn người, liếc nhìn Khương Bạc Dã cũng đang ngẩn người như ta, mím môi, không nói hai lời đã lập tức tới chiếc xe ngựa phía sau.
Hiểu Hoa Lâu không hổ danh là động tiêu tiền lớn nhất Kinh Thành.
Bên trong ca múa huyên náo, chén rượu giao thoa.
Các cô nương tiếp rượu ai nấy đều là tuyệt sắc giai nhân.
Chỉ có Khương Bạc Dã mặt lạnh như tiền khiến người khác không dám đến gần, ngay cả ta ngồi cạnh hắn cũng không ai tiếp đãi.
Thẩm Thiệu Vũ uống vài chén, hành vi bắt đầu trở nên táo bạo, hắn ta lảo đảo đứng dậy đi tới ngồi xuống bên cạnh.
Vỗ vai ta nói với một trong các cô nương: “Nào, huynh đệ này của ta ngại ngùng, các ngươi mau mau hầu hạ vị huynh đệ này của ta cho tốt!”
Hai cô nương nghe thấy, một trái một phải chen tới bên cạnh ta.
Một người rót rượu cho ta, một người bóc nho đút cho ta.
“Nào, công tử, nô gia đút người uống một chén!”
Cô nương bưng chén rượu đút đến trước mặt ta, một bàn tay lớn từ bên cạnh vươn tới chặn nàng ta lại.
“Đệ ấy không uống rượu!”
Khí chất Khương Bạc Dã mạnh mẽ, mày lạnh mặt tuấn tú, vừa nhìn đã biết thân phận bất phàm.
Các cô nương không dám trái lời hắn, đành phải đi tiếp rượu người khác.
Lúc này, Vương Trình Chi lại ngồi gần, huých huých vai ta: “Hình như biểu ca rất quan tâm ngươi?”
“Phụt… Điện hạ đối với ta chỉ là kiểu quan tâm của bằng hữu thôi…”
Ta uống một ngụm nước còn chưa kịp nuốt, suýt chút nữa phun hết lên mặt nàng ta.
Vương Trình Chi thật là một kẻ lỗ mãng.
Không ngờ nàng ta trực tiếp quay đầu hỏi Khương Bạc Dã: “Biểu ca, có phải như vậy không?”
Khương Bạc Dã thở dài một tiếng: “Nhiễm Nhiễm nói phải thì là phải!”
Ta suýt chút nữa lại bị sặc.
Cái gì mà ‘Nhiễm Nhiễm nói phải thì là phải’ chứ?
Vương cô nương rất có thể là Vương phi tương lai của hắn mà, hắn không giải thích một chút sao?
“Tốt quá rồi!”
Thế mà Vương Trình Chi lại vỗ tay mừng rỡ.
Ta khó hiểu nhìn nàng ta: “Cái gì mà tốt quá rồi?”
Vương Trình Chi nói: “Vì biểu ca không thích ngươi, ngươi cũng không thích biểu ca, vậy thì ta có thể yên tâm mà gả cho huynh ấy rồi!”
Phụt!
Lần này thì thật sự phun ra rồi!
“Thật xin lỗi thật xin lỗi!”
Ta vội vàng lấy ra một chiếc khăn tay lau giúp nàng ta.
“Không sao đâu!”
“Biểu ca, huynh nếm thử cái này!”
Vương Trình Chi cầm một miếng bánh ngọt, đứng dậy vượt qua ta để đút cho Khương Bạc Dã.
Một người lạnh nhạt tự chủ, một người nhiệt tình như lửa, quả thực rất xứng đôi!
Xem ra trước đây ta đã nghĩ nhiều rồi, không cần ta tìm cô nương, tự Khương Bạc Dã đã có rồi!
Nghĩ đến đây, trong lòng ta bỗng nhiên có chút phiền muộn.
Thế là ta đứng dậy, định ra ngoài hóng gió một chút.
Lúc này đã là nửa đêm, qua giờ giới nghiêm, trên đường cái vô cùng vắng vẻ.
Ta khoanh tay đứng bên đường, tưởng tượng cảnh Khương Bạc Dã và Vương Trình Chi đang ve vãn nhau ở trên lầu lúc này, trong lòng vô cùng chua xót.
Lúc này, tất cả mọi người đều từ trên lầu đi xuống.
Có người đã say, được gia đinh của mình đỡ lên xe ngựa rời đi trước.
Thẩm Thiệu Vũ cũng say khướt, hắn ta tiến tới vỗ vai ta: “Đi thôi, ngồi xe ngựa của ta về nhé?”
Ta vừa định đáp lời, cổ tay đã bị Khương Bạc Dã giữ chặt lại.
Ánh mắt hắn mang chút khẩn cầu: "Nhiễm Nhiễm, ngồi cùng ta nhé?"
"Chẳng phải xe của huynh đã có Vương Trình Chi cô nương muốn ngồi sao? Còn chỗ cho ta sao?" Ta chua chát hỏi.
"Không cần, ta chỉ là biểu muội của huynh ấy, tất nhiên là đưa phu nhân về mới là quan trọng!"
Một câu của Vương Trình Chi khiến ta ngoại giòn trong mềm.
Ta đỏ mặt lắp bắp phản bác: "Ta đường đương là một đại nam nhân, sao lại là phu nhân của huynh ấy chứ..."
Vương Trình Chi lại khoanh tay, dùng ánh mắt như nhìn thấu tất cả nhìn ta:
"Đừng giả bộ nữa, ngươi là nữ nhân, chúng ta đã biết từ lâu rồi!"
Ta trợn tròn mắt, lại thấy Thẩm Thiệu Vũ bên cạnh cũng tặc lưỡi, gật đầu.
Uổng cho ta còn tưởng mình giấu rất kỹ.
"Khoan đã, nếu đã các ngươi đều biết thận phận nữ nhi của ta, vì sao không nói với bệ hạ?"
"Nói rồi, ta nói rồi!"
Khương Bạc Dã tiến lên một bước.
"Còn nhớ ngày chúng ta đến Vọng Nguyệt Lâu ăn Phật Nhảy Tường chứ?"
"Chính ngày đó ta đã nói rõ với Phụ hoàng!"
"Ta nói nàng là nữ nhân, không phải nàng ta sẽ không cưới, bảo người đừng làm khó nàng, bởi vì sau này nàng sẽ là con dâu của người!"
"Ngày đó sau khi chúng ta ăn trở về, Mẫu hậu cũng tìm ta, ta cũng bày tỏ như vậy, bọn họ đã ngầm chấp thuận rồi!"
"Dù sao thì ta cũng đã uy h.i.ế.p bọn họ rằng nếu vẫn ngang ngược ngăn cản, cả đời này ta sẽ không cưới thê!"
A a a, vậy thì thật sự quá tốt rồi!
Ta hưng phấn lao vào vòng tay Khương Bạc Dã, ôm lấy cổ hắn rồi hôn lên khóe môi hắn.
"Đa tạ chàng, ta thật sự quá đỗi vui mừng!"
"Khụ khụ!"
"Trẻ nhỏ, phi lễ chớ nhìn!"
"Quay mặt đi!"
Khương Bạc Dã khẽ ho một tiếng, quay đầu của Vương Trình Chi sang một bên.
Sau đó, ở hướng mà Vương Trình Chi không thể thấy, hắn ôm chặt eo ta, khiến nụ hôn này thêm sâu sắc.
Kỳ hạn ba năm đã hết, ta thuận lợi trở về An Quốc, còn mang về mấy chục xe sính lễ.
Một tháng sau, đoàn rước dâu của Long Quốc đã khởi hành.
Đêm tân hôn, Khương Bạc Dã hôn lên khuôn mặt ta: "Nhiễm Nhiễm, ta yêu nàng, mãi không phản bội!"
-Hoàn-