"Có rắm thì thả!" Ta vô cảm nói.
Thẩm Thiệu Vũ 'chậc' một tiếng, rồi ghé sát lại hỏi nhỏ: "Sức chiến đấu của Thái tử điện hạ chúng ta thế nào?"
Sức chiến đấu? Sức chiến đấu gì?
Thái tử điện hạ đâu có lên chiến trường bao giờ, lấy đâu ra sức chiến đấu?
Ta khó hiểu, không lên tiếng.
Thẩm Thiệu Vũ lại tự lẩm bẩm:
"Thái tử điện hạ chúng ta đang tuổi trai tráng, ngươi lại da mềm thịt non thế này, có lẽ phải chịu khổ một chút, nhưng mà, ta thực sự rất tò mò ai trong hai người là người nằm dưới?"
Khóe môi ta cứng lại, từ nụ cười không mấy thiện ý của hắn ta, ta đã đoán được đại khái.
"Đã nói ta với Thái tử điện hạ là bằng hữu trong sáng, sao ngươi cứ không tin?"
"Bằng hữu trong sáng ư? Vậy sao không thấy Thái tử điện hạ ngủ cùng phòng với ta, giúp ta rửa chân, sưởi ấm giường cho ta?"
Sau khi nói những lời này, Thẩm Thiệu Vũ che miệng, cười đến nghiêng ngả, đầu suýt nữa gục lên vai ta.
Đúng lúc này, Khương Bạc Dã bước vào, túm cổ áo kéo hắn ta ngồi thẳng dậy.
Sau đó cứ thế nhẹ nhàng nhấc bổng cái thân đang khoanh chân xếp bằng của hắn ta lên, đặt vào góc xa ta nhất.
"Sau này tránh xa Nhiễm Nhiễm ra một chút!"
"Vị trí này khá hợp với ngươi!"
Sau đó, bất chấp cái miệng há hốc của Thẩm Thiệu Vũ, hắn tự nhiên ngồi xuống bên cạnh ta.
Phải biết rằng Thẩm Thiệu Vũ xuất thân từ gia tộc thế gia võ tướng, từ nhỏ đã tập võ rèn luyện thân thể.
Khương Bạc Dã là một người sống lâu trong cung cấm, thế mà lại có thể dễ dàng nhấc bổng hắn ta lên.
Điều này khiến hắn ta, người tự xưng là vô địch thiên hạ, biết giấu mặt mũi vào đâu?
"Ai ai ai ai, Thái tử điện hạ, sao có thể như vậy được? Huynh có tính chiếm hữu với Tống Nhiễm mạnh như vậy, huynh muốn Thái tử phi sau này nghĩ thế nào?"
"Muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, dù sao bổn điện hạ không thể vì nữ nhân mà từ bỏ tình bằng hữu với Nhiễm Nhiễm!"
Khương Bạc Dã trả lời dứt khoát vô cùng.
Ta cảm động sâu sắc, vỗ vỗ vai Khương Bạc Dã, đúng là huynh đệ tốt, là cái kiểu huynh đệ cả đời.
Mọi người đều biết, về vị trí Thái tử phi, thật ra trong lòng Hoàng hậu nương nương đã chọn được người rồi.
Đó là chất nữ Vương Trình Chi bên mẫu tộc của bà.
Ngày hôm đó, Quốc Tử Giám nghỉ học, Khương Bạc Dã hứa sẽ đưa ta đi ăn món Phật nhảy tường nổi tiếng nhất kinh thành ở "Vọng Nguyệt Lâu".
Nghe nói đại sư của tửu lâu là người Mân địa, món Phật nhảy tường này là món tủ của ông ta.
Vừa bổ dưỡng vừa ngon miệng, rất thích hợp cho người thể hàn như ta.
Chỉ có điều hắn đột nhiên bị Bệ hạ triệu đến Thái Cực Điện nghị sự, bảo ta đợi hắn một lát ở cung đạo.
Khi ta ngồi xổm trên đất dùng một mẩu bánh vụn trêu kiến, hắn bước ra.
Nhưng bên cạnh còn có một cô nương kiều diễm đáng yêu đi cùng.
Khương Bạc Dã nhìn thấy ta, nhanh chân đi về phía ta, cô nương kia cũng theo sát phía sau.
"Biểu ca, hắn chính là Tống Nhiễm?"
Cô nương xinh xắn nhìn ta, hỏi Khương Bạc Dã bên cạnh.
"Ừm." Khương Bạc Dã gật đầu, dường như có hơi không vui.
"Đợi bao lâu rồi? Chân có tê không?"
Khương Bạc Dã vừa nói vừa lập tức ngồi xổm xuống, giúp ta xoa đầu gối.
Ta vừa định kéo hắn đứng dậy, nói rằng điều này không hợp quy củ, nhưng ngay khi tay chạm vào cánh tay hắn, ta nghe thấy một tiếng nói:
[A a a, hôm nay phu nhân thật xinh đẹp, muốn nắm tay nàng quá!]
Âm thanh này, là của Khương Bạc Dã sao?
Nhưng rõ ràng hắn không hề mở miệng, chẳng lẽ là tiếng lòng của hắn?
Trong thoại bản giải thích là như vậy.
Mà chữ 'xinh đẹp' này, ở chỗ chúng ta đây, người có thể dùng 'xinh đẹp' để hình dung, e rằng chỉ có cô nương đáng yêu trước mắt này thôi.
Nàng gọi Khương Bạc Dã là biểu ca, vậy chẳng phải có nghĩa rằng nàng là Vương Trình Chi, người mà Hoàng hậu nương nương đã chọn làm Thái tử phi cho Khương Bạc Dã sao?
Thật không ngờ, thật không ngờ, hóa ra Khương Bạc Dã đã thích biểu muội của mình từ lâu rồi.
Ta kinh ngạc đánh giá Vương Trình Chi trước mắt từ trên xuống dưới, cuối cùng lại dời tầm mắt sang khuôn mặt của Khương Bạc Dã đã đứng dậy.
Vương Trình Chi một bên cũng đang nhìn Khương Bạc Dã, có lẽ đang đợi Khương Bạc Dã giới thiệu thân phận của nàng cho ta.
Kết quả Khương Bạc Dã nhíu mày, khuôn mặt tuấn tú hơi lộ vẻ không vui.
[A a a, không muốn giới thiệu phu nhân cho người khác, nhỡ đâu nàng ta nhìn trúng phu nhân của ta thì sao?]
Thôi!
Không ngờ Khương Bạc Dã lại là loại người này!
Ta trông giống loại người trọng sắc khinh bạn sao?
Còn lo ta giành phu nhân của hắn, ta đâu có chỗ đó, sao mà giành được!
Lại còn nói sẽ không vì nữ nhân mà từ bỏ tình tình bằng hữu với ta.
Quả nhiên, miệng nam nhân, toàn là quỷ gạt người!
Trong lòng dâng lên một ngọn lửa vô cớ, suýt nữa thiêu cháy ta.
Khương Bạc Dã vươn tay véo nhẹ mặt ta: "Nghĩ gì vậy?"
Ta hoàn hồn nhìn hắn, hắn lại nắm lấy tay ta: "Đi, đi ăn cơm!"
Ta quay đầu nhìn Vương Trình Chi bị bỏ lại phía sau, hỏi: "Vương cô nương, ngươi không đi cùng sao?"
Khương Bạc Dã kéo ta đi nhanh hơn: "Nàng ta không ăn, gần đây nàng ta đang tu tiên!"
Vương Trình Chi đứng ngổn ngang trong gió: "..."
Nàng ta tu tiên lúc nào? Không ai đánh cho hắn tỉnh lại* à?
*花生 (lạc/đậu phộng) ở đây là cách nói chơi chữ, đôi khi cũng xuất hiện trong mạng xã hội Trung Quốc với ý mỉa mai, giễu cợt, hàm ý là đầu óc có vấn đề, sống ảo quá, cần ai đó kéo xuống đất, hoặc thiếu người “vỗ mặt” cho tỉnh lại.
Trong xe ngựa, Khương Bạc Dã lấy một chiếc khăn ấm lau tay cho ta.
Hắn lau rất kỹ, thậm chí ngay cả khóe móng tay cũng không bỏ qua.
Ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp trai đến quá đáng của hắn, nói:
"Sau này huynh không thể như vậy, đối với người huynh thích thì phải chủ động một chút, đừng tưởng huynh là Thái tử thì các cô nương nhất định phải bám lấy huynh!"
Vừa rồi mặt Vương Trình Chi đã đen lại rồi.
Hắn cứ như vậy, dù người ta có gả cho hắn, sớm muộn gì cũng cắm sừng hắn.
Dù sao có ai lại cam tâm sống cả đời với một tên nam nhân thẳng như ruột ngựa, không hề biết thương hoa tiếc ngọc chứ?
Ta khuyên hắn cũng là vì suy nghĩ cho danh tiếng sau này của hắn mà thôi.
Lông mi dài của Khương Bạc Dã run rẩy, ngẩng đầu nhìn ta: "Ta còn chưa đủ chủ động sao?"
Huynh chủ động cái rắm ấy, hợp lý là đi ăn cơm với huynh đệ, bỏ lại cô nương mình thích một bên là sự chủ động của huynh à?
Đúng là hết thuốc chữa!
Có điều chuyện này cũng không thể trách hắn, hắn sinh ra đã là Thái tử, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.
Từ nhỏ đến lớn đều được người khác chăm sóc, thế thì làm sao biết chăm sóc người khác chứ!
"Nếu ta quá chủ động, nhỡ đâu dọa nàng chạy mất thì sao?"
Khương Bạc Dã thậm chí còn hỏi rất nghiêm túc.
Thôi rồi, câu ‘tình yêu khiến người ta tự ti’ quả nhiên là thật!
Đường đường là Thái tử Long Quốc mà cũng không thoát khỏi.
Chưởng quỹ của Vọng Nguyệt Lâu là người quen của Khương Bạc Dã.
Khương Bạc Dã đến đó, nói chuyện với y một lát trong phòng riêng bên cạnh.
Ta một mình ngồi bên bàn ăn đợi món.
Không lâu sau Khương Bạc Dã đã dẫn vị chưởng quỹ kia đến chào ta.
Tuy chưởng quỹ là nam nhân, nhưng lại mặc một bộ y phục trắng, tiên khí phiêu đãng, không những không giống một thương nhân, mà còn hơi giống tiên nhân hạ phàm.
"Tại hạ Tô Vô Nhai, ngưỡng mộ đã lâu!"
"Tống Nhiễm, ngưỡng mộ đã lâu!"
Sau khi chưởng quỹ rời đi, Khương Bạc Dã đích thân thay bộ đồ ăn bằng bạc ròng mà hắn mang theo cho ta.
“Dạ dày đệ không tốt, tốt nhất là đừng dùng đồ dùng bên ngoài!”
Ta cảm động đến xuýt xoa, cố ý lấy lòng hắn: “Khương Bạc Dã, không có huynh thì sau này ta biết sống thế nào đây!”
Khương Bạc Dã liếc nhìn ta một cái, vươn tay véo nhẹ gáy ta.
Đây là động tác hắn thích nhất.
Ta nghi ngờ rằng hắn coi ta như mèo cưng của hắn.
Nhưng động tác này có thể khiến ta thả lỏng, ta cũng mặc kệ hắn.
“Nếu không muốn rời xa ta, vậy sau này ở lại Long Quốc có được không?”
Tất nhiên là không rồi!
Tuy ta bị đưa tới Long Quốc làm con tin, nhưng cũng không có đạo lý nào bắt ta phải làm con tin cả đời. Ta còn phải quay về cưới vợ sinh con nữa chứ!
Sau khi ta nói ra suy nghĩ của mình, Khương Bạc Dã véo mạnh ta một cái, mắng ta: “Đồ vô lương tâm!”
Rồi hắn giận dỗi quay người sang một bên.
Ta nhìn sắc mặt hắn, vươn một ngón tay chọc chọc vào tấm lưng rộng lớn của hắn.
Không thèm để ý? Vậy thì chọc thêm nữa!
Khương Bạc Dã từ tốn xoay người lại, bắt lấy tay ta rồi ôm vào lòng ngực.
Ta: ?
Khương Bạc Dã: “Không phải đệ bảo ta sưởi ấm tay cho đệ sao?”
Ta rụt tay về: “Không phải, Khương Bạc Dã, ta bảo huynh sưởi ấm tay cho ta lúc nào? Ta là bảo huynh quay người lại! Đừng dùng gáy đối diện với ta!”
Mặt Khương Bạc Dã bỗng chốc đỏ bừng, hắn cúi đầu, khẽ nói: “Ta còn tưởng…”
Lúc này, Tô Vô Nhai dẫn tiểu nhị vào dâng món.
Ngoài Phật Nhảy Tường ra, y còn dâng cho chúng ta vài món Giang Tây.
Ta gắp một miếng măng tươi cho vào miệng, mặt lập tức đỏ bừng, khí quản bị sặc, ho dữ dội.
“Khụ khụ khụ!”
“Mau nhả ra!”
Khương Bạc Dã vươn tay giữ chặt miệng ta, tay kia lót dưới cằm ta.
“Tống huynh, huynh không sao chứ? Thật xin lỗi, ta không biết huynh không thể ăn cay.”