“Hoắc Thanh, cô bị ngu à? Nhà như bãi chiến trường thế này mà không biết dọn dẹp à?”
“Cuộc sống kiểu này, tôi chịu đựng mẹ nó đủ rồi, một ngày cũng không sống nổi nữa!”
Tôi gào lên mắng về phía phòng ngủ, nhưng trong đó hoàn toàn im lặng.
Lúc này tôi mới nhớ ra — tụi tôi đã ly hôn rồi.
Hoắc Thanh dọn đi rồi.
Tôi mở hẳn đèn điện thoại, lủi thủi một mình bắt đầu dọn dẹp.
Mấy hôm nay tôi chỉ lo tận hưởng cảm giác tự do, rong chơi với Lý Vân, đến mức quên luôn cái đống rác rưởi này vẫn đang chờ mình giải quyết.
Đồ đạc trong bếp hỏng hết, nhà cửa thì tối om om, mà mấy túi rác hay đồ đựng thì tôi chẳng biết cô ấy cất ở đâu.
Trước đây Hoắc Thanh luôn mắng tôi cái tật bạ đâu vứt đấy, suốt ngày lầm bầm sau lưng tôi nhưng vẫn kiên nhẫn gom gọn mọi thứ.
Khó khăn lắm tôi mới lôi ra được vài cái thùng carton cũ — là mấy cái mà trước đây cô ấy từng gỡ ra.
Còn băng keo thì tôi chả biết nó nằm đâu.
Cảm giác bất lực và cơn tức dâng trào cùng lúc, làm lồng ngực tôi như muốn nổ tung.
Tôi gọi cho Hoắc Thanh, vừa nghe cô ấy bắt máy là lập tức hét lên:
“Hoắc Thanh, cô làm ra cái trò gì đây hả? Nếu không vì cô thì nhà làm sao cháy? Đống đồ kia cô cất ở đâu rồi, hả?!”
Đầu dây bên kia rất bình tĩnh, đợi tôi trút giận xong mới mở miệng.
“Muốn biết đồ ở đâu thì tự đi tìm. Chuyện đó anh không nên hỏi tôi. Chúng ta đã ly hôn rồi.”
“Tôi còn chưa ký đơn xong cơ mà!”
“Hừ~”
Trong điện thoại vang lên tiếng cười khẩy, giọng cô ấy như thể đang rất thoải mái:
“Đỗ Minh Phi, là anh tự đề nghị ly hôn đấy chứ. Giờ anh không biết dọn dẹp thì đi mà nhờ cái ả kia, hỏi tôi – người sắp thành vợ cũ – làm gì?”
“Tôi không còn nghĩa vụ phải hầu hạ anh nữa đâu.”
Hoắc Thanh châm chọc tôi một tràng dài, không cho tôi kịp phản ứng rồi dứt khoát cúp máy.
Tôi tức đến nỗi ném điện thoại xuống sàn, rồi lại cuống cuồng nhặt lên ngay sau đó.
Vì nó là công cụ chiếu sáng duy nhất trong nhà.
Tôi dọn dẹp đến tận nửa đêm, mệt lả người, nhà vẫn còn bừa bộn.
Tôi chẳng trụ nổi nữa, đổ người xuống giường ngủ luôn.
Tỉnh dậy lần nữa, trời đã sáng rõ.
Tôi nhìn điện thoại, pin đã cạn từ lâu vì tối qua dùng để soi đèn quá nhiều.
Tôi vươn vai, kéo rèm cửa nhìn ra ngoài, phát hiện mặt trời đã lên đỉnh đầu – chắc chắn đã quá mười hai giờ.
Tôi cuống cuồng mặc quần áo rồi phi ngay đến công ty.
Đến nơi, tôi mới biết đã sang ca chiều từ lâu.
Lý Vân làm động tác chỉ vào điện thoại nhắc nhở tôi, tôi vội vã chui vào văn phòng.
Tiểu Tôn thấy tôi đến, liền khều khều tay áo tôi:
“Anh Đỗ, sáng nay anh đi đâu đấy? Có mấy nhà cung cấp gặp trục trặc, sếp Hà gọi cho anh suốt mà không liên lạc được…”
Tôi gật đầu cảm ơn Tiểu Tôn đã nhắc, rồi chỉnh trang lại, đến văn phòng phó tổng Hà để báo cáo.
Ông ta đang nghe điện thoại.
“Ừ, tôi biết rồi, cứ yên tâm…”
Hà Sâm chẳng thèm liếc tôi một cái, chỉ khoát tay ra hiệu cho tôi ra ngoài.
Mở điện thoại lên, tin nhắn của Lý Vân hiện lên dày đặc, chi chít.
Tôi đọc từng tin một.
Ban đầu là xin lỗi vì có việc gấp nên đi vội không kịp báo tôi, sau là nhắc tôi phải giữ quan hệ tốt với phó tổng Hà.
Nghe đâu ông ta là người “có quan hệ” ở trên, được đưa xuống để rèn luyện.
Tôi lười để tâm, ném điện thoại sang một bên.
Thì ra chỉ là một “bình hoa” dựa hơi gia đình, mới có được cái ghế này.
Nghĩ lại mấy lời bàn tán xì xào trong công ty gần đây, cũng thấy đúng thật.
Cơ mà, người như Hà Sâm – vẫn phải cẩn thận.
8.
Quả nhiên, trong buổi họp chiều hôm đó, Hà Sâm bắt đầu nhắm vào tôi, lôi ra mấy nhà cung cấp do tôi giới thiệu.
“Những bên này báo giá cao quá, anh Đỗ tưởng công ty là của nhà mình chắc? Phóng tay đến mức chẳng thèm mặc cả gì à?”
Câu này là chỉ đích danh, không thèm giấu nữa.
Nghĩ đến vị trí và cái “hậu phương” bí ẩn đằng sau ông ta, tôi đành phải nuốt cục tức xuống.
Tôi nở nụ cười gượng gạo, tỏ vẻ vô tội:
“Chuyện này là lỗi của tôi, tổng Hà yên tâm, tôi sẽ tìm người khác báo giá lại…”
Hà Sâm không nói rõ đồng ý hay không, chỉ cười nửa miệng đầy ẩn ý.
Tôi đau như đứt ruột.
Thay nhà cung cấp khác, đồng nghĩa với việc tiền ngoài của tôi cũng bay luôn.
Không biết có phải tôi nhạy cảm không, nhưng ánh mắt của Hà Sâm cứ có gì đó là lạ – lúc nào cũng như đang cố tình quan sát tôi, khiến tôi khó chịu cực kỳ.
Xem ra, ông ta đã để mắt tới tôi rồi.
Tôi biết, mình tuyệt đối không thể để bị nắm thóp.
Rảnh rỗi chút là tôi liên hệ người đến sửa lại hệ thống điện trong nhà, rồi lên kế hoạch cải tạo lại phòng bếp.
Lý Vân nhiều lần bóng gió bảo tôi qua chỗ cô ấy, nhưng tôi còn bận đi chợ vật liệu xây dựng nên từ chối.
Trước khi có giấy chứng nhận ly hôn, tôi tuyệt đối không thể công khai xuất hiện cùng Lý Vân.
Nếu bị bắt gặp rồi truyền đến tai ban lãnh đạo, tôi có thể mất việc.
Ở chợ vật liệu, các loại ván gỗ trưng bày đủ kiểu, hoa cả mắt, làm tôi rối loạn.
Trước đây sửa nhà, đều là Hoắc Thanh lo tất cả – từ chạy tới chạy lui đến mua đồ.
Tôi thì có biết cái quái gì đâu.
Cuối cùng tôi chọn đại một loại có màu sắc tương đối giống phong cách nhà cũ.
Vì cần có người trông coi việc sửa nhà, tôi đưa ba mẹ từ quê lên.
Khi nghe tôi nói đã ly hôn và gần như để lại hết tài sản cho Hoắc Thanh, mẹ tôi giận đến mức mặt đỏ bừng:
“Nó lấy con được mấy năm, đi làm được mấy bữa? Sao dám mặt dày đòi chia nhiều tiền như thế? Mẹ phải tìm nó nói chuyện cho ra lẽ! Nó mà không trả, mẹ đứng ngay dưới nhà nó mà làm ầm lên!”
Bố tôi cũng không kém phần tức tối:
“Ly thì ly đi, con có công việc ngon thế, kiếm vợ mới đâu phải chuyện khó. Nhưng sao lại để nó mang thằng Trần Trần đi? Nó là cháu đích tôn nhà họ Đỗ mình đấy!”
Thấy hai người họ định thật sự đi tìm Hoắc Thanh tính sổ, tôi vội ngăn lại.
Tôi bình tĩnh phân tích thiệt hơn – tiền thì cho rồi, coi như cô ta nuôi con, tôi cũng đỡ phải lo.
Việc quan trọng bây giờ là không để mất việc.
Sau đó tôi đưa hình của Lý Vân cho họ xem.
Ba mẹ tôi nhìn thấy thì gật gù tán thành:
“Con bé này nhìn tốt đấy, tướng mạo dễ sinh đẻ. Về sau sinh cho nhà mình thêm thằng cu nữa thì tuyệt!”
Đó cũng là tính toán của tôi.
Chờ nhận được giấy chứng nhận ly hôn, tôi sẽ bảo Lý Vân dọn về sống cùng.
Cô ấy mới ra trường, kinh nghiệm sống còn ít, tôi chỉ cần dỗ dành vài câu là mềm lòng ngay.
Dựa trên hiểu biết của tôi về cô ấy, chắc chắn cô ấy sẽ đồng ý lấy tôi.
Lý Vân còn trẻ, sức khỏe dồi dào, rất thích hợp để sinh con.
Đến lúc đó, cô ấy ở nhà chăm con, tôi ra ngoài kiếm tiền nuôi vợ.
Làm bà nội trợ trong nhà, được ăn ngủ thoải mái, chẳng phải đi tranh đấu nơi công sở – ai thông minh sẽ biết chọn cái nào.
Làm ở nhà, muốn ngủ đến mấy giờ chẳng được.
Chứ như đi làm thuê, đến giờ là phải dậy, chạy như con trâu con ngựa.
Chưa kể bằng cấp với kinh nghiệm của Lý Vân, cũng không có tương lai gì nổi bật.
Tôi hẹn với ba mẹ, vài hôm nữa sau khi có giấy ly hôn, sẽ dẫn Lý Vân đến ra mắt.
9
Hôm lấy giấy chứng nhận ly hôn, tôi và Hoắc Thanh cùng bước ra khỏi Cục Dân Chính.
Nhìn dòng chữ đỏ chót trên tờ giấy, tôi có chút hoang mang, lòng rối như tơ vò.
Hoắc Thanh hình như gầy đi, sắc mặt trông cũng rạng rỡ hơn trước rất nhiều.
Thậm chí còn có cảm giác khiến người ta muốn nhìn thêm vài lần nữa.
Tôi tự cười nhạo bản thân, chắc là do mình vẫn còn vương vấn quá khứ.
Tôi chuẩn bị rời đi thì Hoắc Thanh gọi tôi lại.
Cô ấy do dự trong chốc lát, rồi cuối cùng cũng lên tiếng:
“Xét tình xưa nghĩa cũ, tôi khuyên anh một câu – tránh xa Lý Vân ra một chút thì hơn. Cô ta không phải dạng anh có thể kiểm soát được đâu.”
“Tôi biết rồi, cô thấy tôi quen gái trẻ thì ghen chứ gì?”
Hoắc Thanh bật cười, cười đến mức nước mắt cũng trào ra.
Tôi nghĩ bụng, chắc là vẫn còn tiếc nuối nên mới xúc động vậy.
Cô ấy cố kiềm chế nụ cười, rồi nhìn tôi đầy giễu cợt:
“Đỗ Minh Phi, anh tưởng mình còn là món hàng hot lắm à?”
“Không có tôi, thử bắt đầu cuộc sống mới xem, liệu có còn suôn sẻ như trước không?”
Nói nửa vời rồi cô ấy lên xe lái đi, để lại tôi đứng nhìn chiếc xe khuất dần.
Rõ ràng là vẫn chưa buông được, thế mà còn thích nói cứng, làm màu ra vẻ bí ẩn.
Cứ chờ đấy, rồi sẽ có ngày cô ta gặp thất bại ê chề, phải quay về cầu xin tôi.
Đang định đến công ty thì điện thoại reo, giọng bên kia vô cùng nghiêm túc:
“Anh Đỗ, khoản vay mua nhà của anh đã trễ hạn thanh toán, mong anh nhanh chóng chuyển tiền vào.”
Lúc này tôi mới nhớ ra – trước giờ, mỗi tháng tôi chỉ chuyển tiền cho Hoắc Thanh, rồi cô ấy sẽ tự động thanh toán khoản vay nhà.
Hôm nay đã là mùng 4, tôi vội chuyển tiền thì mới phát hiện… tài khoản không đủ.
Tôi vò trán bực bội.
Lúc chia tay tôi đã đưa cho cô ấy gần như toàn bộ tiền tiết kiệm, còn phần ít ỏi còn lại thì đem đi mua vật liệu sửa lại bếp.