Tôi hơi khựng lại trong giây lát.
Rõ ràng tủ quần áo chật kín, vậy mà cô ấy chỉ cần hai chiếc vali là thu dọn xong xuôi.
Chỉ để lại một câu: “Chuyện ly h/ôn, tôi đã soạn sẵn thỏa thuận, sẽ liên lạc lại với anh. Con tôi không mang theo.”
Cánh cửa bị cô ấy đóng sầm lại.
Tôi đứng đờ người tại chỗ rất lâu.
Cô ấy thật sự đi rồi sao?
Không khóc lóc.
Không ầm ĩ.
Không đúng, sao cô ấy lại bình thản đến vậy?
Vì sao không dẫn con theo?
Con trai tôi – Trần Trần – năm nay đã hơn sáu tuổi, từ trước đến nay tôi chưa từng tự tay chăm sóc con dù chỉ một ngày.
Cô ấy phủi tay bỏ đi, để tôi – một thằng đàn ông – trông con à?
Tôi thì biết gì về chuyện chăm trẻ?
Trần Trần dụi mắt bước ra từ phòng ngủ.
“Ba ơi, mẹ đâu rồi?”
Tôi cáu kỉnh, đá mạnh một cái vào cánh cửa.
Trần Trần sợ hãi co người lại, nước mắt rơi lã chã, vừa khóc vừa nhìn tôi.
Cơn bực bội trong tôi càng dâng cao.
Con trai gì mà chẳng có chút khí chất đàn ông, tôi còn chưa đánh mà đã khóc rồi!
Y hệt người mẹ vô dụng của nó, chỉ giỏi làm tôi mất mặt!
Tôi ra ban công hút thuốc, ngồi rất lâu vẫn không thể hiểu nổi vì sao Hoắc Thanh có thể dứt khoát rời đi như thế.
Thậm chí còn khiến tôi có cảm giác… cô ấy đã chuẩn bị chuyện này từ rất lâu.
Cô ấy lấy đâu ra tự tin như vậy?
Vì sao chứ?
Chẳng lẽ tôi đối xử với cô ấy còn chưa đủ tốt sao?
Kết hôn nhiều năm, từ sau khi sinh Trần Trần, cô ấy không đi làm nữa, ngày nào cũng ở nhà làm mấy việc vớ vẩn như bán hàng online, cắt video, vẽ minh họa, thỉnh thoảng còn nhận làm nhân viên CSKH tại nhà.
Giờ thì lại chuyển sang viết content thuê, rảnh rỗi là cắm đầu vào máy tính.
Có thấy kiếm được đồng nào ra hồn đâu, tối nào cũng thức khuya đến mức mặt mũi vàng vọt, da dẻ xạm đi.
Cao mét sáu lăm mà cân nặng đã gần bảy mươi ký, lại còn chẳng biết giữ dáng, quần áo thì hoặc rộng thùng thình, hoặc bó chật căng người.
Nhìn kiểu gì cũng thấy khó chịu.
Dắt theo ra ngoài thì còn mặt mũi nào nữa?
Cô ấy không biết xấu hổ, tôi còn thấy nhục thay!
Bảo sao tôi chẳng muốn đi đâu cùng cô ấy.
Mà nếu bắt buộc phải đi thì tôi luôn bước thật nhanh, giả vờ như không quen biết.
Nói cho cùng, tôi cực khổ đi làm, nuôi cô ấy ăn, nuôi cô ấy tiêu.
Cô ấy còn muốn gì nữa?
Đến khi hút hết cả bao thuốc, đầu óc tôi mới dần tỉnh táo lại.
Nghĩ kỹ một chút, nhìn cái máy giặt còn dang dở, tôi bật cười.
Tiền trong tay cô ấy, sau khi trả nợ nhà, nhiều lắm cũng chỉ còn chưa đến hai triệu.
Cô ấy chắc chắn không về nhà mẹ đẻ – kiểu người như cô ấy rất ghét làm phiền người khác.
Trước khi cưới, bố mẹ cô ấy góp tiền mua cho một căn hộ, nhưng cô ấy đã cho thuê từ lâu.
Vốn quen sống tiết kiệm, dù có chịu chi tiền ở khách sạn thì cũng chỉ được hai ngày, sau đó nhất định sẽ tiếc tiền.
Đến lúc đó chẳng phải lại phải quay về, ngoan ngoãn cúi đầu xin lỗi tôi hay sao?
Tôi ném vỏ bao thuốc rỗng đi.
Lúc này mới nhận ra bụng đói cồn cào, nhìn đồng hồ thì đã tám giờ tối.
Tôi lượn một vòng trong bếp, chỉ thấy ít rau xanh và một miếng thịt đông cứng.
Từ ngày kết hôn đến giờ tôi chưa từng nấu cơm, nhìn nguyên liệu cũng không biết làm thế nào, thôi thì ra ngoài ăn cho nhanh.
Tôi vào phòng thay đồ, vừa huýt sáo vừa thong thả bước ra khỏi nhà.
Đi trên đường, tôi có cảm giác như mình quên mất điều gì đó, nhưng nghĩ mãi không ra nên đành bỏ qua.
Một mình tìm được quán ăn, gọi thêm chai rư/ợu, vừa ăn vừa tận hưởng.
Trong đầu tôi đã tưởng tượng sẵn cảnh Hoắc Thanh quay về – chắc chắn sẽ rất thảm hại.
Đến lúc đó, bàn chuyện ly h/ôn sẽ dễ dàng vô cùng.
Nếu cô ấy không chịu, tôi sẵn sàng cho thêm vài chục triệu, miễn là đừng động đến căn nhà này.
Còn nếu đồng ý thì càng tốt, bảo cô ấy dẫn Trần Trần đi luôn, dù sao tôi cũng chưa từng chăm con, mà đàn ông ai lại rành chuyện nuôi trẻ chứ?
Chỉ cần tôi chịu khó kiếm tiền, sau này con lớn lên chẳng phải sẽ thân với người có tiền hơn sao?
Tôi nâng ly uống một ngụm, cảm thấy vô cùng thoải mái.
Bên cạnh có một người đàn ông dắt theo đứa bé vào ngồi, tôi chợt đập mạnh vào đầu mình.
Chết rồi.
Tôi quên mất Trần Trần!
Tôi gọi chủ quán tính tiền.
Vừa rút ví ra thì điện thoại reo lên.
“Anh là Đỗ Minh Phi phải không? Tôi là cảnh sát khu vực đường Khởi Hà…”
Vừa dứt cuộc gọi, tôi gần như lao khỏi quán, chạy về phía nhà.
Nhưng càng muốn nhanh, chân tôi lại như bị đổ chì, bước không nổi.
Tôi không ngừng cầu nguyện – nhất định đừng xảy ra chuyện gì!
Vừa vào khu chung cư, tôi va phải một chiếc xe cấp cứu, tim như muốn bật ra khỏi lồng ngực.
Dưới lầu đã có sẵn một chiếc xe cảnh sát.
Cảm giác bất an trong tôi ngày càng dữ dội.
Tôi lê từng bước đến cửa nhà, vừa tới nơi thì hoàn toàn chết lặng.
Tôi không dám tin vào những gì đang hiện ra trước mắt.
Hai chân mềm nhũn, tôi ngồi phịch xuống sàn.
2
Nhìn cảnh tượng trong nhà, tim tôi như lạnh thêm một tầng nữa.
Bức tường gần bếp bị cháy đen loang lổ, nhà bếp thì tan hoang không chịu nổi, mùi khét xộc lên khiến mắt cay xè, nước mắt trào ra.
Cảnh sát và ban quản lý tòa nhà đang kiểm tra hiện trường, tôi lo lắng hỏi:
“Con trai tôi đâu? Con tôi thế nào rồi?”
Một cảnh sát nhìn tôi với ánh mắt trách móc, không hề che giấu sự bất mãn.
“Anh là Đỗ Minh Phi?”
“Là tôi.”
Vị cảnh sát lớn tuổi hơn lập tức nổi giận quát thẳng:
“Anh trông con kiểu gì vậy? Buổi tối bỏ con nhỏ ở nhà một mình, nếu không nhờ hàng xóm phát hiện kịp thời…”
Lúc này tôi mới biết, Trần Trần ở nhà một mình đói quá, nên bắt chước mẹ vào bếp tự nấu ăn.
Do còn nhỏ, thằng bé phải kê ghế đứng lên, lúc đập trứng thì làm đổ, lại chạy đi lấy trứng khác.
Không ngờ dầu trong chảo quá nóng, lập tức bốc cháy.
Ngọn lửa bùng lên làm thằng bé hoảng sợ, đứng chết lặng không biết làm gì, đến khi hoàn hồn mới khóc òa chạy ra ngoài.
Hàng xóm nghe thấy động tĩnh, mở cửa ra thì thấy Trần Trần đang đứng ngoài hành lang khóc nức nở.
Sau khi hỏi thăm và vào nhà kiểm tra, họ phát hiện tủ bếp đã bắt lửa, đồ đạc xung quanh cũng bắt đầu cháy theo.
Cả khu vừa gọi báo cháy, vừa báo ban quản lý, vừa giúp nhau chữa lửa.
May nhờ nhiều người hỗ trợ, đám cháy được khống chế kịp thời, không gây thiệt hại nghiêm trọng.
Trần Trần bị phỏng tay, được xe cấp cứu đưa đến bệnh viện.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi bị cảnh sát giáo huấn một trận, tôi không kịp dọn dẹp gì, vội vã chạy đến bệnh viện.
Nhìn Trần Trần nằm trên giường bệnh, tay và cánh tay đầy vết phỏng phồng rộp, tim tôi như bị bóp nghẹt.
Thấy tôi đến, mắt thằng bé ngấn nước.
“Ba ơi, con xin lỗi, con không cố ý đâu…”
Tôi xoa đầu nó, dịu giọng dỗ rằng không sao.
Thằng bé ngước lên nhìn tôi, giọng nhỏ xíu, đáng thương vô cùng.
“Ba ơi… con nhớ mẹ… mẹ đâu rồi…”
Không nhắc đến Hoắc Thanh thì thôi, vừa nhắc là tôi giận đến sôi máu.
Nếu không phải cô ta cố tình bỏ nhà đi, sao trong nhà lại xảy ra hỏa hoạn?
Sao Trần Trần lại bị phỏng?
Tất cả đều do cô ta!
Dựa vào đâu mà bỏ lại mọi thứ cho tôi?
Tôi lấy điện thoại gọi cho cô ấy, chuông vừa đổ đã có người bắt máy.
“Có chuyện gì sao?”
Có chuyện gì sao?
Còn mặt mũi hỏi câu đó à?
Vì Trần Trần đang ở bên cạnh, tôi cố nén giận.
“Trần Trần bị phỏng, cô đến bệnh viện trông con đi. Mai tôi còn phải đi làm.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi chậm rãi đáp: “Được.”
Thấy cô ấy định cúp máy, tôi vội nói thêm:
“Nhớ mang cơm cho thằng bé.”
Bên kia ngừng vài giây, rồi tắt máy.
Tôi thở ra một hơi.
Sau đó chợt nhớ đến đống rắc rối trong nhà: hệ thống điện phải sửa, bếp phải thay mới, cả căn nhà bị phá nát, chắc sẽ tốn không ít công sức.
Trước kia khi sửa nhà, tôi đã nói rất rõ với Hoắc Thanh: mọi thứ phải ưu tiên tiện dụng và an toàn.
Nếu không phải cô ấy chạy theo mấy trào lưu linh tinh, cứ đòi làm cái này cái kia để “dễ sắp xếp”, bày vẽ đủ thứ vô dụng, thì làm gì xảy ra hỏa hoạn?
Đúng là chỉ giỏi phá, chẳng làm nên trò trống gì!
Hồi đó tôi mù mắt thế nào mới lấy cô ta chứ!
Hoắc Thanh vội vã đến bệnh viện, tay xách theo hộp cơm.
Vừa thấy cô ấy, Trần Trần lập tức òa khóc.
“Mẹ ơi…”
Như thể chịu tủi thân lớn nhất đời, nước mắt rơi không ngừng.
Hoắc Thanh bước tới, nhẹ nhàng ôm con, cẩn thận tránh chỗ bị phỏng.
Nhìn thấy cô ấy, cơn giận trong tôi càng bùng lên.
Tôi chẳng buồn để ý, đứng dậy đi thẳng.
3
Mùi khét trong nhà nồng nặc đến mức không chịu nổi, tôi gọi điện rồi lái xe đến nhà Lý Vân.
Lý Vân là lễ tân mới vào công ty, vừa tốt nghiệp, trẻ trung và xinh xắn.
Quan trọng nhất là… cô ấy rất rụt rè, lại cực kỳ biết chiều đàn ông.
Mới vào công ty không lâu, cô ấy thường chủ động rót trà pha nước cho tôi, chưa đầy một tháng thì chúng tôi đã qua lại.
Cô ấy nói tôi có sức hút của đàn ông trưởng thành, lại không hề “nhờn” như mấy ông già khác.
Còn tôi thì thích sự tươi mới, xinh đẹp và tràn đầy năng lượng từ cô ấy.
Chúng tôi đều có thiện cảm với nhau.
Lúc này, Lý Vân mặc bộ đồ được chuẩn bị cẩn thận, quỳ dưới sàn châm thuốc cho tôi.
Không giống Hoắc Thanh – ở nhà chỉ cần tôi hút thuốc là cô ta càm ràm cả buổi.
Nào là “ngửi mùi thuốc khó thở”, nào là “con còn nhỏ”.
Nói cho cùng, chính là hay làm quá, chuyện bé xé ra to.
Lý Vân thì rất biết chiều.
Tôi phả khói vào mặt cô ấy, cô nàng chu môi trừng mắt giả giận, rồi cúi xuống hôn tôi một cái thật mạnh, mạnh đến mức làm rách cả khóe môi.
Tôi “hự” một tiếng, cô ấy lại như mèo con quay đầu liếm nhẹ vết thương, quyến rũ như yêu tinh, chưa bao giờ chịu yên.
Thật sự quá mê hoặc.
Một trận hoan ái thỏa mãn, gương mặt non trẻ của Lý Vân lúc này đỏ trắng rực rỡ, như trái táo chín mọng, non đến mức tưởng chừng bóp nhẹ là chảy nước.
Thật sự rất non, rất mềm.
Lý Vân vẫn quỳ dưới sàn, tự tay dùng khăn ướt lau sạch cho tôi, ánh mắt ngây thơ xen lẫn quyến rũ khiến tôi lại không nhịn được mà “hành” cô ấy đến mức phải xin tha mới chịu dừng.
Cảm giác này, Hoắc Thanh chưa từng mang lại.
Cô ta cứng đờ như khúc gỗ, vừa già vừa khô, sờ vào toàn mỡ, chẳng có chút đàn hồi, càng sống lâu càng hôi hám mục rữa.
Đúng là buồn nôn.
Tôi đúng là mù mắt mới cưới cô ta!
Đêm đó, cả hai đều tận hưởng rất vui vẻ.
Sáng hôm sau, tôi bị cuộc gọi của Hoắc Thanh đánh thức.
Không cần đoán cũng biết, chắc lại than mệt vì phải trông con cả đêm ở bệnh viện.
Tôi cáu kỉnh bắt máy.
“Gì nữa?”
“Anh đỗ xe chắn lối người ta, xuống dắt xe đi.”
Xe tôi để lại số điện thoại của Hoắc Thanh.
Khu tôi ở thiếu chỗ đỗ, chuyện chắn xe xảy ra như cơm bữa.
Có hôm tôi về muộn, tiện tay đỗ đại, bị gọi thì Hoắc Thanh sẽ ra dắt xe giúp.
Hôm qua tôi lái xe đến khu của Lý Vân, vì quá khuya nên đỗ bừa trước xe người khác rồi lên phòng.
Xem ra sau khi ly h/ôn, việc đầu tiên tôi cần làm là đổi số điện thoại dắt xe, không để tên cô ta nữa.
Lý Vân lúc này vẫn nằm trên ngực tôi, ngón tay không ngừng vẽ vòng tròn.
Đúng là một con yêu tinh nhiều chiêu trò.