1.
Sắc mặt Tổng Giám đốc Trương thoáng thay đổi.
Rất nhanh sau đó, ông ta lại khôi phục biểu cảm quen thuộc kiểu “tôi là vì muốn tốt cho cô”.
“Tiểu Lâm à, cô làm ở công ty ba năm rồi, tôi vẫn luôn đánh giá rất cao cô.”
Ông ta đứng dậy, bước đến cạnh cửa sổ.
“Nhưng làm người thì phải có tầm nhìn rộng lớn.”
Tầm nhìn rộng lớn.
Tôi đã nghe câu này ba năm rồi.
Mỗi lần nghe thấy đều là lúc tôi bị bắt phải chịu thiệt.
“Tiểu Chu vào sau cô một năm, hoàn cảnh gia đình không tốt, cha mẹ đều là nông dân.”
Ông ta xoay người lại:
“Cô ấy chuẩn bị kết hôn, cần mua nhà, còn thiếu đúng 40.000 tệ để đặt cọc. Cô giúp cô ấy lần này, sau này cô ấy sẽ nhớ ơn cô.”
Tôi không lên tiếng.
Ông ta vẫn nói tiếp:
“Còn cô thì sao? Độc thân, không nợ nhà không nợ xe, bố mẹ đều có lương hưu, còn trẻ, tương lai cơ hội còn nhiều.”
Cơ hội còn nhiều.
Năm nay tôi hai mươi tám tuổi, ba năm làm việc ở công ty, từ thực tập sinh đi lên, trở thành nhân viên chủ lực của bộ phận.
Tôi đem về 870.000 doanh thu – đứng đầu phòng.
Tiền thưởng cuối năm 40.000 tệ, từng đồng là tôi đi gặp từng khách hàng, từng người một mà có được.
Tôi lên tiếng:
“Tổng Giám đốc Trương, ba tôi vừa được chẩn đoán bị đau dạ dày vào tháng trước, tuần sau phải phẫu thuật. Tôi cũng cần tiền.”
Ông ta khựng lại một chút.
“Nhưng bố cô có lương hưu mà.”
“Tám trăm ba một tháng.” Tôi đáp.
“Chi phí phẫu thuật ít nhất ba vạn.”
Ông ta cau mày, có vẻ không ngờ tôi lại dám từ chối.
“Tiểu Lâm, để tôi nói thật với cô.” Giọng điệu ông ta thay đổi.
“Tiểu Chu tìm tôi mấy lần rồi, lần nào cũng khóc sướt mướt. Cô ấy nói thực sự không còn cách nào khác, cầu xin tôi giúp.”
“Tìm ngân hàng vay là được.”
“Vay ngân hàng phải trả lãi.”
“Thế còn tiền thưởng của tôi thì không?”
Sắc mặt Tổng Giám đốc Trương cuối cùng cũng sầm xuống.
“Thái độ của cô như vậy là không đúng rồi.”
Tôi không nói gì.
“Thế này đi, tôi cho cô ba ngày suy nghĩ.”
Ông ta quay lại bàn làm việc, ngồi xuống,
“Trước thứ Sáu cho tôi câu trả lời. Ba ngày, suy nghĩ cho kỹ.”
Tôi đứng dậy, quay người bước ra ngoài.
Khi đến cửa, tôi dừng lại một chút.
“Tổng Giám đốc Trương, tiền thưởng cuối năm của ông là bao nhiêu?”
Ông ta ngẩng đầu lên:
“Liên quan gì đến cô?”
“Tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi.”
“Một trăm năm mươi nghìn.” Ông ta đáp, “Sao? Có vấn đề gì?”
Tôi mỉm cười, không đáp, mở cửa đi ra ngoài.
Một trăm năm mươi nghìn.
Ông ta cầm trong tay một trăm năm mươi nghìn, vậy mà bắt tôi nhường bốn mươi nghìn cho người khác.
Bản thân thì không bớt lấy một xu.
Tôi quay về chỗ ngồi.
Vị trí của Tiểu Chu ở chéo phía đối diện, cô ta đang nghe điện thoại, giọng nói ép rất thấp, nhưng tôi vẫn nghe thấy vài từ:
“…đừng lo… sắp xong rồi…”
Cô ta vừa cúp máy, ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải tôi.
Cô ta nở một nụ cười, kiểu cười đáng thương như thể sắp khóc.
“Chị Lâm,” cô ta bước tới, ngồi xuống cạnh tôi, “Tổng giám đốc Trương nói với chị rồi chứ?”
Tôi không đáp.
“Chị à, em thật sự hết cách rồi.”
Mắt cô ta đỏ hoe, “Em với bạn trai yêu nhau năm năm, gia đình anh ấy giục cưới, nhưng không có nhà thì bố mẹ anh ấy không đồng ý.
Bọn em tìm suốt, cuối cùng cũng vừa mắt một căn, giá một triệu hai, cần đặt cọc ba mươi sáu vạn. Hai đứa gom góp được ba mươi hai, còn thiếu đúng bốn vạn…”
Nói đến đây, nước mắt cô ta bắt đầu rơi.
“Chị, em xin chị đấy… em thực sự không còn đường lui nữa. Giúp em lần này được không?”
Tôi nhìn cô ta.
Cô ta khóc rất thật.
Nhưng tôi chợt nhớ đến chuyện của năm ngoái.
Khi ấy, tôi theo sát một dự án suốt ba tháng, đến lúc ký hợp đồng, cô ta lại bất ngờ xuất hiện nói khách hàng là đồng hương của cô ta, thế là trắng trợn cướp mất nửa công lao.
Tôi vẫn không lên tiếng.
Năm nay, bản kế hoạch do tôi tự tay làm, đến lúc báo cáo, cô ta lại nói:
“Đây là kết quả chung của cả nhóm.”
Tôi vẫn không nói gì.
Tôi cứ thế nhịn.
Vì cô ta là em họ của Tổng Giám đốc Trương.
Đúng vậy — cô ta là em họ của sếp.
Chuyện này cả công ty đều biết, nhưng không ai dám nhắc tới.
“Tiểu Chu.” Tôi lên tiếng.
Cô ta lau nước mắt, giọng nức nở:
“Chị nói đi.”
“Bốn mươi nghìn này, tôi không cho.”
Nước mắt cô ta lập tức dừng lại.
“Bố tôi tuần sau phải phẫu thuật, tôi cũng cần tiền.”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng nhị gì hết.” Tôi ngắt lời.
“Cô có thể vay ngân hàng, có thể mượn người thân, có thể dời việc mua nhà lại vài tháng. Nhưng cô không có quyền đòi tiền thưởng của tôi.”
Biểu cảm trên mặt cô ta thay đổi.
Nụ cười đáng thương biến mất, thay vào đó là một ánh mắt… khó tả.
“Chị Lâm, có phải chị… có thành kiến với em không?”
Tôi không trả lời, chỉ quay đầu nhìn vào màn hình máy tính.
Cô ta đứng cạnh tôi vài giây, rồi xoay người bỏ đi.
Tôi nghe thấy cô ta gọi điện ngoài hành lang, giọng nói lớn hơn hẳn lúc nãy:
“Anh họ, chị ta không chịu… Vâng, là Lâm Tiểu Vũ…”
2.
Hôm sau, tôi vừa đến công ty thì bị gọi vào phòng họp.
Tổng Giám đốc Trương, chị Lưu bên nhân sự, và chị Trần bên tài vụ đều đã ngồi sẵn.
“Tiểu Lâm, ngồi đi.”
Tổng Giám đốc Trương chỉ tay về phía chiếc ghế đối diện.
Tôi ngồi xuống.
“Chuyện hôm qua, cô suy nghĩ kỹ chưa?”
Ông ta hỏi.
“Tôi suy nghĩ xong rồi.” Tôi đáp. “Tôi không nhường.”
Sắc mặt ông ta lập tức thay đổi.
Chị Lưu ho khẽ một tiếng, lên tiếng:
“Tiểu Lâm à, chị biết chuyện này đến hơi đột ngột với em. Nhưng mà nghĩ lại xem, Tiểu Chu cũng là đồng nghiệp của mình, cô ấy gặp khó, chúng ta giúp được thì nên giúp, đúng không?”
“Chị Lưu, em cũng đang gặp khó.” Tôi nói.
“Tuần sau bố em phải mổ, chi phí hết ba vạn.”
“Vậy em có thể làm đơn vay công ty mà.”
“Vay thì phải trả lại.”
“Thì Tiểu Chu cũng sẽ trả lại em mà.”
“Nếu vậy, sao cô ấy không trực tiếp vay công ty?”
Chị Lưu nghẹn họng, không trả lời được.
Tổng Giám đốc Trương chen vào:
“Vay công ty phải chờ duyệt hồ sơ, không kịp.”
“Vậy chuyển tiền thưởng cuối năm sang người khác thì không cần quy trình sao?”
Cả phòng họp im bặt vài giây.
Cuối cùng, chị Trần bên tài vụ mở miệng:
“Thật ra... chuyện đó cũng cần quy trình, phải có chữ ký đồng ý của chính cô.”
Tôi nhìn sang Tổng Giám đốc Trương.
Sắc mặt ông ta khó coi đến cực điểm.
“Tiểu Lâm,” ông ta hạ giọng, “Tôi nói thật nhé, Tiểu Chu là em họ tôi, tôi phải giúp cô ấy lần này. Năm nay cô làm tốt, sang năm tôi cho cô lên chức, tăng lương, thế nào?”
Em họ.
Cuối cùng ông ta cũng chịu thừa nhận rồi.
“Tổng Giám đốc Trương,” tôi nhìn thẳng ông ta, “Chức vụ và lương thưởng nên dựa vào năng lực, chứ không phải dựa vào việc tôi có chịu nhường tiền thưởng để đổi hay không.”
Ông ta lại nói câu quen thuộc:
“Thái độ của cô không đúng.”
“Thái độ của tôi là: tiền của tôi, tôi không nhường.”
Anh ta nhìn tôi chằm chằm vài giây.
“Vậy thì cô nhớ lấy, sau này ở công ty, đừng trách tôi không giúp cô nữa.”
Tôi đứng dậy.
“Tổng Giám đốc Trương, ông được thưởng 150.000 tệ cuối năm, hay là ông bớt trước 40.000 cho Tiểu Chu đi? Dù sao ông cũng là anh họ của cô ấy, thân hơn tôi chứ nhỉ?”
Sắc mặt ông ta lập tức đỏ bừng.
“Cô—!”
“Tôi xin phép ra ngoài trước.”
Tôi kéo cửa, rời khỏi phòng họp.
Phía sau vang lên tiếng quát:
“Cô ta muốn tạo phản à!”
Trở lại chỗ làm, tôi nhận ra ánh mắt của đồng nghiệp nhìn mình đều có chút là lạ.
Tiểu Chu ngồi ở chỗ cô ta, mắt đỏ hoe, xung quanh có mấy người đang vây lại an ủi.
“Tiểu Chu đừng khóc nữa, chắc chị Lâm có nỗi khổ riêng…”
“Đúng đó, chị Lâm tính tình cũng tốt lắm, chắc là thật sự có chuyện…”
“Em đâu có nói chị ấy không tốt!” Tiểu Chu nghẹn ngào, “Em chỉ là… em thật sự hết cách rồi…”
Có người liếc nhìn về phía tôi, rồi vội vã quay đi.
Tôi cúi đầu, tiếp tục làm việc.
Nhưng lòng tôi hỗn loạn.
Tôi lại nhớ đến bố.
Tháng trước ông đi khám sức khỏe, phát hiện có khối u trong dạ dày.
Bác sĩ nói phải phẫu thuật, trước tiên làm sinh thiết để xác định lành hay ác.
Mẹ gọi điện cho tôi mà vừa nói vừa khóc.
Bố thì cố tỏ ra không sao: “Chỉ là tiểu phẫu, đừng lo.”
Nhưng tôi biết, ba vạn với họ là hai năm lương hưu.
Tôi đã tính sẵn, khi nhận được tiền thưởng cuối năm, sẽ chuyển cho bố mẹ ngay, để họ không phải lo lắng chuyện tiền bạc.
Vậy mà sao?
Tổng Giám đốc Trương bảo tôi lấy số tiền ấy, đưa cho em họ của ông ta đi mua nhà.
Ha.
Buổi chiều, tôi đi pha nước trong phòng trà…
Vừa bước vào phòng pha trà, tôi đã nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.
“…chị Lâm cũng thật là, có bốn mươi nghìn thôi mà, có đáng đến mức đó không chứ…”
“Đúng rồi, Tiểu Chu khóc đến mức ấy rồi còn gì…”
“Tôi nghe nói nhà chị Lâm cũng khá lắm mà, bố mẹ đều có lương hưu…”
“Vậy sao chị ấy không cho Tiểu Chu mượn chứ? Thật nhỏ mọn quá…”
Tôi đứng ngay ở cửa.
Người nói là hai thực tập sinh trong phòng ban, vừa nhìn thấy tôi, mặt cả hai lập tức tái mét.
“Chị… chị Lâm…”
Tôi không để ý tới họ, rót nước xong thì quay người bước đi.
Nhỏ mọn.
Chỉ là bốn mươi nghìn thôi.
Đó là những gì họ nói.
Họ không biết bố tôi sắp phải mổ.
Họ không biết bốn mươi nghìn này là mồ hôi nước mắt cả năm của tôi.
Họ chỉ biết Tiểu Chu khóc đến đáng thương.
Biết nhà Tiểu Chu nghèo.
Biết cô ta sắp cưới, cần mua nhà.
Tôi bỗng thấy mệt mỏi khủng khiếp.
Tối hôm đó về đến nhà, tôi mở laptop ra, định tra thử căn hộ mà Tiểu Chu đã nói.
1 triệu 2, đặt cọc 360.000.
Tôi tìm khu chung cư cô ta nhắc tới, giá đúng thật quanh tầm ấy.
Nhưng…
Tôi chợt nhớ tới một chuyện.
Nửa năm trước, Tiểu Chu từng đăng một bài trên trang cá nhân.
Tôi lục tìm một lúc lâu, cuối cùng cũng thấy.
Đó là ảnh một chùm chìa khóa, kèm dòng chữ:
“Chìa khóa nhà mới, cảm ơn ông xã~”
Nửa năm trước.
Cô ta đã có chìa khóa nhà từ nửa năm trước?
Vậy cái gọi là “thiếu bốn vạn” bây giờ…
Tôi tiếp tục lướt trang cá nhân của cô ta.
Hai tháng trước, có một bức ảnh trong bãi đậu xe ngầm.
Dòng trạng thái:
“Đi xem chỗ đậu xe, mắc muốn xỉu TAT”
Chỗ đậu xe?
Tôi đọc phần bình luận bên dưới.
Có người hỏi: “Bao nhiêu tiền thế?”
Cô ta trả lời: “Tám vạn, cướp à trời!”
Tám vạn tiền chỗ đậu xe, giờ thiếu bốn vạn…
Tay tôi khựng lại.
Cái cô ta nói là “mua nhà còn thiếu bốn vạn”,
là thật sự mua nhà…
hay là mua chỗ đậu xe?