Sốt đến mơ màng, tôi mượn điện thoại của bạn cùng phòng để gọi cho anh trai.
Người đến đón tôi đúng là anh trai, nhưng lại có chút kỳ lạ.
Chỉ mới chạm nhẹ vào anh, cơ bắp anh đã căng cứng, lạnh lùng né tránh.
Tôi mặt dày làm nũng suốt cả đêm.
Cuối cùng, anh mới khôi phục lại dáng vẻ anh trai mê em gái, thừa nhận rằng anh vẫn yêu thương tôi nhất.
Cho đến cuối tuần về nhà.
Anh trai rút thắt lưng ra, nghiêm mặt tra hỏi tôi tại sao bị ốm mà không nói cho anh biết.
Khoan đã, nếu anh trai tôi thật sự không biết chuyện này—
Vậy đêm đó, người tôi ôm lấy, có tám múi cơ bụng rắn chắc kia… là ai?
Sáng hôm sau, cậu nam thần cao lãnh trong trường chặn tôi lại ở hành lang, ánh mắt lạnh lẽo mà nguy hiểm:
“Anh không phải anh trai em… thì không được sao?”
Sau buổi kiểm tra thể lực chạy 800m, tôi bị dính mưa.
Tối về nằm trong chăn mà vẫn run lẩy bẩy, cả người nóng bừng.
“Di Thừa, hình như tôi bị sốt rồi… cậu lấy giúp tôi cái điện thoại được không? Tôi gọi cho anh trai đến đón đi bệnh viện.”
Chu Di Thừa tháo tai nghe xuống, vội đưa điện thoại cho tôi.
Đầu óc tôi mụ mị, chỉ kịp ấn vào mục liên hệ được ghim trên cùng — Anh trai.
“Alô… anh ơi, em sốt rồi… khó chịu lắm, anh có thể đến đón em được không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi vang lên giọng nói trong trẻo, lạnh nhạt:
“…Tống Vũ Lạc?”
“Tại sao anh lại gọi cả tên em vậy? Em sắp hấp hối rồi đó.”
Hai giây trôi qua, giọng nói trong điện thoại mang theo chút do dự:
“Nửa đêm thế này, em muốn anh đến đón thật à?”
“Đúng rồi, nhanh lên đi… em yếu quá, chân mềm nhũn, không đi nổi nữa.”
Tôi nói yếu ớt, thở hổn hển xong thì cúp máy.
Chu Di Thừa vội lấy khăn ướt dán lên trán tôi.
“Trời đất ơi, nóng rực luôn! Anh trai cậu không phải đang học ở Đại học C à? Từ đó qua đây phải nửa tiếng chứ, sợ là lúc tới nơi cậu chín luôn rồi đó!”
“Không sao đâu, mỗi lần tôi ốm, anh tôi còn lo hơn tôi. Anh ấy sẽ đến nhanh thôi.”
Năm phút sau.
Có tiếng gõ cửa ký túc xá.
Sau đó vang lên cuộc đối thoại giữa hai người bên ngoài:
“Sao lại là anh?”
“Tống Vũ Lạc gọi anh đến, cô ấy đâu?”
Nhanh vậy luôn hả? Anh tôi đi bằng… gió à?
Tôi còn chưa mặc áo lót nữa!
Vội ngồi dậy định trèo xuống giường tầng, nhưng đầu choáng váng, chân trượt khỏi thang.
Một cánh tay rắn chắc từ phía sau kịp thời đỡ lấy tôi.
“Em nóng thế này à? Bị sốt rồi sao?”
Có lẽ là tôi thật sự sốt đến mơ màng, giọng nói của anh nghe trầm thấp hơn bình thường, còn mang chút run rẩy.
Tôi quay đầu lại, qua đôi mắt mờ mịt thấy anh trai dường như đổi kiểu tóc.
“Em đã nói rồi mà, em bị sốt… choáng lắm, anh ơi…”
“Thế à? Anh không nghe thấy.”
Anh đỡ tôi đứng vững, giọng nói tuy lạnh nhưng vẫn xen chút lo lắng khó nhận ra.
Chu Di Thừa vội khoác thêm cho tôi chiếc áo bông mềm:
“Đi viện đi nhanh lên, đừng chần chừ nữa!”
Anh trai tôi lúc này mới như bừng tỉnh, bế tôi lên lưng, bước ra khỏi ký túc xá.
“Đợi đã, anh, lấy giúp em cái hộp màu xanh trên bàn nhé.”
“Biết rồi.”
Trên đường đến bệnh viện, ánh đèn trong xe mờ mờ tối.
Tôi liếc nhìn anh trai đang im lặng lái xe ở ghế trước.
Bình thường lúc này, anh hẳn phải càu nhàu rồi.
Kiểu như “không biết tự chăm sóc bản thân à” gì đó.
Nhưng hôm nay, anh không nói một lời, thậm chí chẳng liếc sang tôi lấy một cái.
“Anh ơi, đồ của em đâu rồi?”
“Trong túi anh.”
Tôi liền thò tay vào túi quần của anh tìm.
Đùi anh lập tức cứng đờ, cơ bắp siết chặt.
“Trong túi áo…”
“Ồ, nói sớm đi chứ.”
Tôi lại với tay vào túi áo anh, lấy ra một cái hộp, đưa lên gần mắt nhìn.
Bao cao su siêu mỏng không cảm giác…
“Khoan đã, anh ơi, em bảo lấy cái hộp đựng kính áp tròng cơ mà! Cái này là cái gì vậy?”
Không đúng, trên bàn em làm gì có cái thứ này đâu. Anh mang theo à?
Anh trai tôi… đang yêu rồi sao?
Đáng nghi, quá đáng nghi.
Khi tôi còn đang đờ ra, anh nhanh như chớp giật lại cái hộp, nhét ngay vào túi.
“Lấy nhầm, ở bên kia.”
Anh nghiêng người, đưa cho tôi một cái hộp màu xanh khác.
Kẹo cao su vị bạc hà…
Thôi kệ.
Mắt tôi nhoè nhoẹt như chất lượng 480p, có gì to tát đâu.
Nhưng sao anh trai tôi hôm nay lại lạ lạ thế này?
Hình như có thêm vài phần lạnh lùng, vài phần kiềm chế, lại có cả mấy phần xa cách.
Người đàn ông bên cạnh lái xe bằng một tay, ánh đèn đêm khắc rõ từng đường nét trên khuôn mặt anh.
Bên mặt nghiêng ấy… sao lại quyến rũ đến thế chứ?
Tôi nhắm mắt lắc đầu.
Chết tiệt!
Não tôi hỏng thật rồi.
Đêm muộn.
Trong phòng truyền dịch của bệnh viện, lác đác vài bệnh nhân mệt mỏi ngồi chờ.
Tôi đặt tay trái lên bàn truyền, nhìn chằm chằm vào ống kim đang run nhẹ.
Mỗi lần tưởng y tá sắp chích, tay tôi lại run theo.
“Không nhìn được thì đừng nhìn.”
Một bàn tay to ấm áp che mắt tôi lại.
“Chút đau thế này, em chịu được mà.”
“Em không sợ, chỉ là… nhìn không rõ thôi.” – tôi bĩu môi, cố cãi.
Thuốc lạnh chảy dọc theo tĩnh mạch, cơn lạnh khiến tôi rùng mình.
“Anh ơi, lạnh quá, cho em dựa chút đi.”
Tôi đưa tay muốn ôm eo anh, nhưng anh khẽ nghiêng người tránh đi.
“Anh đi lấy cái giường cho em nằm.”
Anh quay người bước ra ngoài, bóng lưng khuất dần sau cánh cửa.
Chỉ còn tôi, như con mèo nhỏ giơ móng vuốt xin được ôm mà thất bại.
Bên giường bệnh, tôi uống một cốc trà đắng nghét.
“Anh ơi, anh cho em uống cái gì vậy, nóng quá.”
Tôi kéo cổ áo, nhưng anh lập tức đè tay lại, đắp chăn cho tôi.
“Thuốc đấy, ngoan đi, đổ mồ hôi xong sẽ thấy dễ chịu.”
Đầu đau nhức khiến tầm nhìn tôi càng mờ, nhưng vẫn thấy rõ tai anh trai hơi đỏ lên.
“Anh ơi, anh có nóng không? Đừng nói là bị em lây nhé?”
“Không có, em ngủ đi.”
Anh nắm lấy bàn tay tôi đang thò ra ngoài, nhét lại vào trong chăn, đắp kín cho tôi.
Tôi mơ màng ngủ thiếp, rồi mơ một giấc mơ tồi tệ.
Trong mơ, tiếng cãi vã lẫn với tiếng kính vỡ vang lên.
Ba mẹ lại quay lưng bỏ đi, lạnh nhạt như mọi khi.
Chỉ để lại hai đứa trẻ là tôi và anh trai ở lại trong căn nhà trống.
Anh ôm lấy tôi, run rẩy nói: “Đừng sợ, có anh ở đây.”
Tôi không phân biệt nổi, đó là lời trong mơ hay là tiếng thì thầm ngay bên tai lúc này.
Đầu ngón tay khô ráp khẽ vuốt qua khoé mắt tôi.
Tôi mơ màng mở mắt ra.
Anh trai ngồi bên cạnh giường, thu tay lại.
“Còn thấy khó chịu không?” – giọng anh dịu hơn một chút.
Tôi ngồi dậy, khẽ lắc đầu.
“Anh ơi, em đói rồi.”
“Muốn ăn gì?”
“Kem sữa.”
“Ốm rồi không được ăn, anh đi mua cháo cho em.”
Uống xong bát cháo ấm, tôi cảm thấy cơ thể cũng dần ấm lại.
Nghĩ đến mỗi lần cãi nhau với anh trai, dù có giận đến đâu, anh cũng chưa từng quên nhắc tôi ăn đúng bữa.
Tôi chợt thấy sống mũi cay cay.
“Anh ơi, anh đang giận em đúng không?”
“Giờ mới nhận ra à?” — anh thở dài. — “Thôi, em đang ốm, không nói chuyện này nữa.”
Từ nhỏ đến lớn, ai cũng nói anh trai tôi là kiểu “cuồng em gái”, “thích cưng chiều em gái vô điều kiện”, mà anh cũng chẳng bao giờ phủ nhận.
Gần đây tôi lại mải lo chuyện trường lớp, suốt một tháng không về nhà, còn để bản thân đổ bệnh.
Chắc anh lo lắm đây.
Thôi thì tôi đành “chịu thiệt” dỗ anh vậy.
“Anh nói lạnh như vậy, chắc là để hạ sốt cho em đúng không? Anh ơi đúng là tốt nhất mà.”
Tôi lắc nhẹ cánh tay anh:
“Nếu anh chịu tha lỗi cho em nữa thì càng tốt nha, hì hì~”
“Không đúng… em gần hết sốt rồi mà?” — anh trai lẩm bẩm, chẳng tỏ vẻ gì là được dỗ cả.
Đúng lúc đó, y tá bước đến rút kim truyền, đặt lại nhiệt kế cho tôi đo.
“Anh ơi, giúp em đi, tay em đau.” — tôi chớp mắt nhìn anh.
Đầu ngón tay anh chạm vào da tôi, mát lạnh, động tác hơi cứng, luồn nhiệt kế vào cổ áo tôi.
“Anh không tha cho em thì chắc em khỏi không nổi mất.” — tôi cố làm ra vẻ tội nghiệp.
“Đừng nói bậy, được rồi, anh tha cho em.” — anh bất đắc dĩ ngắt lời.
“Không được, nghe giả trân quá, chẳng thật chút nào. Em không phải là đứa em gái anh yêu nhất à? Hức hức…”
Tôi còn cố ý thêm tí giọng nũng nịu.
Chắc lần này anh phải mềm lòng thôi.
“Nhất định phải như vậy à?”
“Ừ! Mau nói đi, em vẫn là đứa em gái anh yêu nhất.”
Anh trai hít một hơi thật sâu:
“Em là… đứa em gái anh yêu nhất.”
“Há há, anh cũng là người em yêu nhất đó, anh ơi.” — tôi cười rạng rỡ.
Tiếng “tít” của nhiệt kế vang lên đột ngột.
Anh trai cúi xuống, tai đỏ đến mức sắp nhỏ máu.