5.
Mọi chuyện khép lại, tôi nhận được cuộc gọi từ Phó giám đốc Trần.
Giọng ông ấy đầy mệt mỏi.
“Cô Kỷ, lần này thật sự cảm ơn cô rất nhiều.”
“Nếu không có sự kiên quyết của cô, con sâu mọt như lão Vương không biết còn gây thiệt hại cho ngân hàng bao nhiêu nữa.”
“Tổng công ty đã quyết định mời cô làm Cố vấn giám sát độc lập của ngân hàng,
lương năm là 800.000 tệ. Ngoài ra, ngân hàng cũng sẽ trao đủ khoản thưởng cô xứng đáng nhận được vì đã tố cáo.”
Tôi im lặng, không nói gì.“Cô Kỷ, ý cô thế nào…?”“Không cần đâu.” — Tôi lên tiếng.
“Tôi làm những chuyện này — không phải vì tiền, cũng không vì cái danh cố vấn gì cả.”
“Tôi chỉ muốn… lấy lại 2 xu của bà tôi. Và muốn những kẻ coi thường quy tắc, phải trả giá cho điều đó.”
Tôi hỏi:“Tất cả nhân viên liên quan ở chi nhánh đó sẽ bị xử lý chứ?”
“Chắc chắn. Ai tham gia chuyển tiền đều bị sa thải và giao cho cơ quan tư pháp. Còn những người biết mà không báo cáo, cũng sẽ bị xử lý theo quy định.”
“Vậy là tốt rồi.”
“Vậy… còn việc mời cô làm cố vấn…?”“Tôi không nhận. Cảm ơn.”
Tôi không muốn dính dáng gì đến nơi đó nữa.
Tôi cúp máy, chặn hết tất cả những liên lạc có liên quan.
Tôi xóa sạch mọi tin nhắn quấy rối trên các nền tảng mạng xã hội.
Cả thế giới bỗng trở nên yên tĩnh.
Vài ngày sau, tôi nhận được một gói bưu kiện.
Người gửi là tổng công ty của ngân hàng kia.
Bên trong là một bức thư xin lỗi, kèm theo một chiếc thẻ ngân hàng.
Trong thư ghi: Số tiền trong thẻ là 500.000 tệ, là khoản thưởng ngân hàng dành cho tôi, mật khẩu là sáu số 0.
Tôi cầm thẻ, bước đến cây ATM gần nhất.
Tôi rút đúng 2 xu, bỏ vào túi áo.
Rồi tôi thản nhiên ném luôn chiếc thẻ vào thùng rác bên cạnh.
Tôi không cần phần thưởng của họ.Tôi chỉ cần thứ thuộc về tôi.
Cuối tuần, tôi đến nghĩa trang thăm mộ bà.
Nghĩa trang rất yên tĩnh.Tôi nhẹ nhàng đặt đồng xu 2 hào lên trước bia mộ của bà.
Dưới ánh nắng, nó lấp lánh sáng.“Bà ơi, cháu đã lấy lại tiền rồi.” “Không thiếu một xu.”
Tôi đứng đó rất lâu.Gió thổi nhè nhẹ, rừng thông xào xạc.
Tôi quay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.
Cuộc sống của tôi trở lại bình thường.
Đi làm, tan ca, làm dự án, viết báo cáo.
Những kẻ từng rủa xả tôi trên mạng, như thể chưa từng tồn tại.
Cho đến một tháng sau, tôi nhận được một lời mời kết bạn từ một người phụ nữ lạ mặt.
Thông tin xác nhận là:“Tôi là vợ của lão Vương.”
6.
Tôi bấm “Chấp nhận”.
Chưa đầy một phút sau, tin nhắn được gửi tới:“Kỷ Tử, cô đã hủy hoại tất cả mọi thứ của tôi!”
Ảnh đại diện là một tấm selfie trên du thuyền, trang điểm rất kỹ, trông còn sang chảnh.
Tôi trả lời:“Tôi chỉ lấy lại thứ thuộc về mình.”
“Thuộc về cô? Vì 2 xu của cô sao? Cô có biết vì cô mà Lão Vương sẽ phải ngồi tù bao nhiêu năm không? Nhà cửa, công ty, mọi thứ của chúng tôi đều sụp đổ!”
“Khi ông ta chiếm đoạt tiền người khác, ông ta nên biết sẽ có ngày hôm nay.”
“Bớt nói đạo lý đi! Chiếm đoạt cái gì? Đó là bản lĩnh của ông ấy! Xã hội này là vậy — có bản lĩnh thì xứng đáng kiếm tiền to!”
Tư duy của bà ta — không khác gì Triệu Thiến.
Tôi nhắn lại:
“Ông ta kiếm được mỗi đồng, đều nhuốm máu của người khác.”
“Xàm! Cô chỉ là đồ gato! Một con nhân viên quèn mà dám phá hoại hàng chục năm cố gắng của chúng tôi!”
“Kỷ Tử, tôi nói cho cô biết — chuyện này chưa kết thúc đâu! Tôi đang ở nước ngoài, cô không làm gì được tôi. Nhưng cô không trốn được đâu, cứ đợi mà xem!”
“Tôi không chỉ muốn cô thân bại danh liệt, mà còn muốn cô sống không bằng chết!”
Tôi nhìn đoạn chat, chỉ thấy buồn cười.
Tôi nhắn lại:
“Bà Vương, hình như bà chưa hiểu tình hình thì phải.”
“Bà tưởng đến được Singapore là an toàn rồi sao?”
“Tài khoản đồng sở hữu giữa bà và ông Vương, vì nghi ngờ rửa tiền, đã bị Cục Quản lý Tài chính Singapore đóng băng.”
“Từng đồng bà tiêu bây giờ — đều bị theo dõi. Kể cả số tiền bà dùng để đe dọa tôi, cũng là tiền bẩn.”
“Và bà tưởng giấu tên là tôi không tìm ra bà?”
Tôi gửi một ảnh chụp màn hình.
Là địa chỉ IP của bà ta, định vị chính xác đến một căn hộ cao cấp ở Singapore.
Tôi nói:
“Thay vì ngồi đây dọa dẫm tôi, bà nên tranh thủ tìm một luật sư giỏi đi.”
“Mặc dù quy trình dẫn độ mất thời gian, nhưng một khi đã bắt đầu thì không trốn được đâu.”
Đối phương không trả lời nữa.
Một lúc lâu sau, bà ta gửi một tin nhắn ngắn:
“Cô là ác quỷ à?”
Tôi không trả lời.
Tôi gói gọn toàn bộ đoạn trò chuyện, kèm theo địa chỉ IP của bà ta, gửi cho cảnh sát kinh tế đang phụ trách vụ án của Vương.
Với loại người không biết hối cải, để pháp luật dạy họ làm người là đủ rồi.
Thời gian trôi qua.
Vụ án của Triệu Thiến được đưa ra xét xử.
Tội danh: Chiếm đoạt tài sản công trong thời gian thi hành công vụ. Số tiền liên quan: hơn 50.000 tệ. Mức án: 7 tháng tù giam.
Bạn trai của cô ta vì tội xâm nhập tư gia và có hành vi hành hung không thành, bị tuyên án 3 năm tù.
Tôi thấy bức ảnh Triệu Thiến rời tòa trên bản tin.
Cô ta đã cắt bỏ mái tóc dài nhuộm tím, mặt mộc, không trang điểm.
Phóng viên đưa micro lại gần, hỏi cô có hối hận không.
Cô ta đối diện ống kính, nước mắt không ngừng rơi.
“Tôi hối hận rồi… thật sự rất hối hận…”
Hối hận sao?
Có thể là vậy.
Nhưng đời này, làm gì có thuốc chữa hối hận.
Làm sai thì phải trả giá.
Đó là bài học đơn giản nhất mà từ nhỏ đến lớn, bà tôi luôn dạy tôi.
7
Một ngày nọ, tôi đang họp ở công ty thì nhận được cuộc gọi lạ.
Người ở đầu dây xưng là Bí thư mới được bổ nhiệm của ngân hàng đó.
“Chào cô Kỷ, xin lỗi vì làm phiền.”
Giọng ông ta trầm ổn, điềm đạm.
“Trong quá trình tự kiểm tra nội bộ, chúng tôi phát hiện một vấn đề nghiêm trọng, muốn xác minh với cô.”
“Tôi nghe đây.”
“Khi rà soát hồ sơ vụ án của lão Vương, chúng tôi thấy rằng ban đầu cô đã gọi điện tố cáo đến Ủy ban Giám sát Ngân hàng.”
“Đúng vậy.”
“Nhưng trong nhật ký cuộc gọi của hệ thống, trước khi gọi đến cơ quan giám sát, cô có gọi một cuộc khác — đến trung tâm chăm sóc khách hàng của ngân hàng chúng tôi.”
Tôi khựng lại.
Quả thực có chuyện đó.
Trước khi nộp đơn khiếu nại chính thức, tôi đã làm theo quy trình — gọi đến tổng đài của ngân hàng.
Một nam nhân viên nghe máy, sau khi tôi trình bày xong, anh ta chỉ qua loa ghi lại, bảo sẽ “chuyển thông tin lên cấp trên”, rồi chẳng có phản hồi gì nữa.
Chính vì sự thờ ơ đó, tôi mới quyết định tố thẳng lên cơ quan giám sát.
“Đúng, chuyện đó có thật.” Tôi xác nhận.
“Cô còn nhớ mã số nhân viên của người đó không?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Hình như là 8457.”
Đầu dây bên kia, giọng thở của vị bí thư như nặng nề hơn.
“Cảm ơn cô, cô Kỷ. Theo điều tra, nhân viên có mã số 8457 sau khi tiếp nhận cuộc gọi của cô đã không thực hiện báo cáo theo quy định. Thay vào đó, anh ta dùng điện thoại cá nhân gửi nội dung khiếu nại và thông tin cá nhân của cô cho lão Vương.”
“Người này là cháu ruột gọi lão Vương bằng cậu. Sau khi tốt nghiệp, lão Vương đã dùng quan hệ để đưa cậu ta vào làm tại trung tâm chăm sóc khách hàng của tổng công ty.”
“Lẽ ra nhiệm vụ của cậu ta là xử lý khiếu nại, nhưng thực tế lại trở thành ‘tai mắt’ của lão Vương cài trong nội bộ.”
“Chúng tôi kiểm tra lại thì phát hiện, trong nhiều năm qua, toàn bộ khiếu nại liên quan đến chi nhánh do lão Vương quản lý, nếu rơi vào tay cậu ta — đều bị bốc hơi không dấu vết.”
Một mắt xích hoàn chỉnh.
Một mạng lưới lợi ích chằng chịt.
lão Vương làm vua một cõi ở chi nhánh, còn cháu ông ta làm ô dù trong tổng công ty.
Chả trách ông ta có thể bình yên vô sự suốt mười năm.
Nếu không phải vì tôi kiên quyết đòi lại 2 xu. Nếu không phải vì tôi hiểu kiểm toán, hiểu pháp luật, hiểu cách đấu với bọn họ.
Nếu là một người gửi tiền bình thường, e rằng đã bị họ ém chuyện hoặc bị mạng xã hội ép đến phải từ bỏ rồi.
“Cô Kỷ, lần này, chúng tôi sẽ không bao che.”
“Tổng công ty đã quyết định sa thải người này và chuyển giao cho cơ quan tư pháp với tư cách đồng phạm.”
“Bên cạnh đó, chúng tôi còn muốn nhờ cô một việc.”
“Anh cứ nói.”
“Chúng tôi hy vọng cô sẽ ra tòa với tư cách là nhân chứng quan trọng nhất của vụ án này.”
Tôi im lặng một lúc.
Tôi vốn không muốn dây dưa gì thêm với chuyện này nữa. Nhưng rồi tôi nghĩ đến công lý của những người bình thường, tôi đổi ý.
“Được, tôi đồng ý.”
Tôi muốn tận mắt chứng kiến, từng người trong chuỗi lợi ích này đều phải chịu hình phạt xứng đáng.